trông cái mặt ương bướng của cô lúc đó thật dễ ghét...và tôi trao cho cô một nụ hôn...nụ hôn bất ngờ làm cô ko thể phản kháng được gì , đôi tay tôi xiết chặc cơ thể để cô ko thể thoát khỏi tôi được nữa ...và cô chỉ còn có thể ú ớ :
_ ứ .....chị...em ...ứ....thôi ...t ơi
rồi cũng đành chịu trận ...cả hai đôi môi dính chặt vào nhau ...cô đang tay vào và kéo tôi lại gần hơn...gần hơn đén khi hai cơ thể tưởng chừng là một ...một nụ hôn thật nồng cháy như cơn mưa giữa sa mạc ...nó khiến tôi chết trong sung sướng ...đã lâu rồi con tim tôi mới đập những nhịp rộn ràng đến vậy ...đôi môi của cô là đích đến cuối cùng mà tôi muốn có trong cuộc đời này ...và cứ vậy ...đến khi chúng tôi phải dừng lại để thở ...
vừa buông ra cô đã trách :
_ đã bảo là chị em mà cứ ...
_ chẵng lẽ chị em ko hôn nhau được sao
_ hôn nhưng mà cũng vừa phải thôi chứ ....
ko để cô nói hết lời tôi lại ngả người cô ra và để nụ hôn tiếp theo trả lời cho thắc mắc của cô ...lại tiếng ú ớ trong đê mê vô vọng ....
_ từ ...từ ....vừa....thôi....chị ..em ...mà
...Lang thang giữa thành phố đêm mưa ...dưới ánh đèn đường mờ ảo , những giọt nước li ti ánh lên trên mái tóc cô giáo yêu quí ...tay trong tay chúng tôi dạo bước qua con đường dọc theo bờ biển ...trên chiếc ghế đá lạnh buốt , tôi xiết chặc cô trong vòng tay ...
có bao h bạn ngủ yên giấc trong 1 đêm trước kì thi chưa , đặc biệt là kì thi tốt nghiệp , nhưng tôi đã ngủ như thế , một giấc tới sáng ...ko có gì để phải lo nghĩ nữa , 1 năm qua tôi đã cố gắng dù có đánh mất một quãng thời gian cuối cùng vì ...thất tình nhưng mà kiến thức thì tôi nắm vững và một tình yêu đang nãy nở trong tôi làm tinh thần tôi sảng khoái hơn bao h hết ...tôi bước vào trường thi một cách tự tin như thể chưa bao h tự tin hơn ...hôm nay là ngày thi đầu tiên .
Tôi gặp lại V một cách đầy bất ngờ , chắc hẳn bạn còn nhớ đó là bạn của búp bê. thực ra lúc coi số báo danh tôi chỉ coi tên mình thôi ko để ý gì đến phần dưới . gặp lại v ko biết là nên vui hay buồn ...nhìn v là tôi lại nhớ đến búp bê thân yêu ...chúng tôi chào nhau bằng một nụ cười ...sau cả tháng ko gặp hình như v đã chững chạc hẳn , ko còn nhí nhảnnh như lúc trước ...có lẽ do việc học hành căng thẳng vì tôi thấy đôi mắt v khá đờ đẫn khi nhìn vào quyển văn và cố nhồi vào đầu những trang chữ chi chít ...
vào phòng thi ...V ngồi cách tôi 1 bàn ...có vẻ đề văn này là bình thường với tôi nhưng có lẽ làm v thấy choáng ngợp ...mỗi lần nhìn sang tôi lại thấy v vật vờ với cây bút trong tay ...cũng có lúc tôi thấy v viết gì đó liên tục nhưng tôi bít có lẽ ko làm được ...tôi đang chờ một lời nhờ vả từ v để quăng cho cô bé những gợi ý và dàn bài mà tôi đã viết vì lòng tự trọng ko cho phép tôi chủ động làm điều đó ...
và trong một lần quay xuống tôi thấy v đang nhìn tôi một cách tuyệt vọng ...ko chờ đợi gì nữa tôii quăng tài liệu cho cô ấy ...mọi chuyện có vẽ ổn , những ý tôi ghi đều rất xúc tích nhưng nó là những ý chính , nếu ghi hết thì có thể được hơn 5 điểm .
Cuối h , vừa ra khỏi phòng tôi đã gặp v đứng chờ , nhìn khuông mặt rạng ngời của cô bé tôi thấy vui vìmình đã làm được điều gì đó cho người bạn mà tôi đã ...lợi dụng để có được búp bê ...
Cô bé tíu tít hỏi tôi là làm thế được ko , rồi đáp án này sao đáp án kia sao , và cô cưới rất vui khi tôi nói là chỉ cần ghi hết trong giấy ra là được ...và ...chợt ...tôi lặng người đi ...có một mùi hương quen thuộc đang tỏa ra trong không gian xung quanh ...tôi hốt hoảng lục tìm trong kí ức cái mùi quen thuộc này ...đó là mùi gì ..một mùi nươc hoa ...đúng rồi ...rạp chiếu phim ...và đó là mùi cơ thế của ...búp bê .
Tim tôi đập loạn xạ trong ***g ngực khi tiếng bước chân quen thuộc từ phía sau tới gần ...tôi bối rối và thấy ngạt thở vì chỉ vài giây nữa tôi sẽ đối diện với nỗi đau tôi cố chôn sâu trong lòng vài tháng qua . trước mặt tôi , V đang nói cười vui vẻ cũng khựng lại vì người mới đến .
Búp bê bước lại ...nắm lấy tay V và nói gì đó ...dù đứng đó ...bên cạnh thôi nhưng thực sự tôi ko còn biết búp bê đang nói gì vì tôi đang choáng váng ...đúng là búp bê của tôi ngày nào ...vẫn những đường nét kì diệu của tạo hóa mà ngày trước tôi đang sở hữu ...h đây ...tôi hoàn toàn bất lực nhìn em ...bao nhiêu nỗi đau và kí ức , ngọt ngào và cay đắng lại bắn phá tâm trí ...Tôi ngừng thở...nhìn em ...ngay trước mắt mà ngỡ xa vạn dặm ...
Một tế bào nào đó đang phản kháng ...và toàn bộ cơ thể nghe theo ...tôi quay bước ...loạng choạng bước đi , kéo vành mũ xuống , tôi ko muốn để ai thấy đôi mắt đang rướm nước của tôi , tôi hòa mình vào đám đông đang chen lấn xuống cầu thang ,chân tôi ko bước vững nữa , dòng người xô đẩy tôi về phía trước ...đằng sau tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng gọi văng vẳng của V ...
Trưa , còn mấy tiếng nữa thôi là phải thi môn tiếp theo nhưng đầu óc tôi đang trôi đi về vùng kí ức nào ko biết ...tôi nằm đó ...cố tìm lại cảm giác của đôi môi chín mọng của búp bê ngày xưa ...làn da thơm mùi sữa và bầu vú căng tràn của em ...tôi ko thể gượng dậy nổi ...tiêng bước chân của ai đó bước vào phòng làm tôi giật mình thoát khỏi cơn mê ...đó là mẹ , vẫn dịu dàng và nồng nàn , đó là mẹ tôi , vuốt ve mái tóc tôi mẹ hỏi
_ sao , sao má gọi hoài mà ko xuống ăn cơm
_ ko sao , con nằm nghĩ chút mệt qua
_ uhm , mà sáng nay sao con , thi được ko
_ bình thường , mà con mệt quá , má ăn trước đi
_ nay má nấu đồ ngon lắm , xuống ăn chút thôi , ko ăn cơm thì ăn đồ ăn cũng được , ăn mới co sức chứ con
_ con nằm nghĩ chút ,đang mệt đây ,để con yên chút đi .
tôi nhắm mắt quay sang chỗ khác ...mẹ ko nói gì...kéo áo tôi lên mẹ nói :
_ để má gãi lưng cho nhen ...
tôi im lặng , má đúng là ...hiểu rõ tôi . mỗi lần tôi tức giận hay buồn phiền gì đó , chỉ cần má cởi áo tôi ra gãi lưng là tôi lại ...khoái . bàn tay má tôi đã gãi lưng cho tôi từ nhỏ đến lớn nhưng chưa lần nào tôi thấy chán ...tôi dần dần chìm vào giấc ngủ ....
tiếng chuông điện thoại đánh thức tôi , đó là cô thiên thần ...
_ T hả , sao rồi , sáng nay làm đươc ko em
_ cũng bình thường cô , k obít nữa
_ cứ nói thiệt đi , có phải ko làm duoc ko
_ được mà ( lằng nhằng )
_ thế sao ko xuống ăn cơm
Sặc , sao biết hay thế nhỉ , tôi hỏi
_ sao cô biết
_ mẹ em vừa gọi cho cô bảo em bực mình điều gì mà ko xuống ăn cơm kìa , thôi có gì cũng qua rồi , chiều nay cố lên
_ ko có gì , em chán thôi , tối nay mình đi ăn nghen
_ đang thi mà , để thi xong đi
_ mêt quá , đi một chút thôi , đi ăn gì đó rồi về .
_ uhm , vậy có gì tối cô gọi nhen , cố lên ...
tôi dập máy ...đã đến h đi thi
Vừa bước vào phòng tôi gặp v , v hỏi
_ sao tự nhiên sáng bỏ đi thế t .
_ thì thi xong về chứ ở lại làm gì
_ uhm , mà sao lúc về thấy ông lảo đảo vậy , bệnh à
_ ko , mệt , do sáng chưa ăn sáng
...có vẽ thấy tôi nhăn nhăn nên v cũng ko dám hỏi gì nhiều ..tôi bước vào chỗ ngồi lòng ngổn ngang, giấc ngủ ngắn nhưng cũng làm dịu bớt nỗi buồn ...30 phút trước h thi ...ngồi một mình ...nhìn quẩn quanh ...và tôi đưa ra những quyết định cuối cùng ...
" Có lẽ là ta nên quên đi hết vì ko còn gì níu kéo , dù mình đã có lỗi nhưng mình đã yêu bằng cả con tim và nhận lại sự vô tình bạc nghĩa , điều đó làm mình đau đớn , có thể mình đã bị trừng phạt nhưng thế là đủ , còn tương lai phía trước , phải bước tới , phải shốc lại tinh thần , phải làm tốt điều phải làm ..." tôi thở dài tự an ủi ....
còn một câu hỏi vang lên : ủa , tại sao mẹ lại bít cô thiên thần ???mình chưa bao h gioi thiệu hay đề cap gì den cô mà ??? tiếng trống báo hiệu h thi cắt ngan dòng suy nghĩ ...45 phút gay go lại đến...dẹp hết đi ...tập trung vào thi thôi ...
Tôi hơi ngạc nhiên khi đề ra khá dễ , quả thật trước khi thi tốt nghiệp mọi người bảo người ta ra đề dễ lắm nhưng cũng ko ngờ dễ đến vậy ...chưa hết nữa thời gian tôiđánh xong gần hết đề vật lí ...quay sang nhìn V ...sặc đành phải bó tay ko giúp gì được vì cô bé ngồi tít bên dãy bên kia .
Cuối buổi , tôi lén lút nhìn V bước ra , h tôi ko dám gặp vì biết lần này ko giúp duoc V nên ko bit nói gì nhưng có lẽ có người khác chỉ nên v lại chỗ tôi ngay để hỏi đáp án ...chúng tôi đang nói chuyện vui vẻ thì ...đó là tiếng gọi của búp bê
_ V , xong chưa
_ Chờ tao tí
tôi đội xụp mũ xuống cố tránh ánh mắt búp bê và vì tôi ko muốn em thấy khuôn mặt muộn phiền của tôi , cố kiềm chế lắm nhưng ko được , tôi phải ngẩng dậy để nhìn em một lần ...một lần thôi , một lần nữa thôi ...và ...ánh mắt chúng tôi gặp nhau . Tôi sửng sốt , em cũng đang nhìn tôi ...và giọt nước mắt trong khóe mi lại chợt trào ra khi tôi nhận ra đó chính là ánh mắt của búp bê ngày trước , ngày ta còn yêu nhau ...một đôi mắt muộn phiền nhưng triều mến đầy yêu thương , và nụ cười buồn bã trên môi em minh chứng cho điều đó ...tôi quỵ xuống ghế ...h đây ko bít phải làm gì ...khoảng cách từ chỗ tôi đến cửa ra là vài mét thôi ...nhưng khi tôi bước ra và cố trốn chạy ...đó có phải là điều tôi muốn ... giả vờ bỏ sách vở vào cặp tôi lại ngước lên nhìn em...và em đứng đó đang nói chuyện với v ...và cũng cố liếc vào chỗ tôi
Chợt V gọi :
_ T nói nè
tôi hốt hoảng đáp
_ gì thế V
_ ra đây
đôi chân tôi bước đi nhưng ko biết cái gì đang điều khiển nó ...khối óc hay con tim ...lại gần em ...tôi thấy cánh cổng thiên đàng đang hé mở ...v hỏi
_ đi uống nước mía ko t
trời , một cơ hội để gần em đang trưuớc mắt ...đầu óc tôi quay cuồng ...nữa muốn đi nữa ko muốn ...
_ sao thế , đi ko
và tôi quyết định
_ ko , t bận rồi ...tôi kéo mũ xuống một lần nữa ...và quay đi ...trong một khoảnh khắc ...tôi đã thấy ánh mắt em nhìn tôi một lần nữa ...đó là một nỗi buồn chôn giấu ...
đêm hôm đó ...trời khá mát mẻ , tôi phải lượn qua lại công viên mấy lần mới tới nhà cô vì thực sự ko biết đi đâu và làm gì . Chào tôi bằng nụ cuòi trìu mến cô hỏi ngay :
_ nghe mấy đứa nói đề lý dễ , chắc làm được phải ko
_ uhm , được nên mới qua gặp cô nè mình đi nhen
khi cô vừa xích lại gần thì tôi chụp ngay cái eo thon thả của cô và hun một cái lên má , cô hốt hoảng đánh tôi một cái và nói :
_ lạy t luôn , học sinh gì mà hư quá nhen , đi chỗ nào vắng vắng đã chứ , ai thấy tui biết ăn nói sao
_ thì em ko hun chị được hả
_ em gì mà em , đi
đội mũ bảo hiểm cô trèo lên xe ...tôi rịn ga một cái làm cô giật bắn người và ôm chặt tôi
_ từ từ , định giết cô à
_ haha , ôm chặt vào nhen , em tăng tốc đây
bầu không khí tĩnh lặng của con đường vắng làm tiếng cười nói của chúng tôi thêm rộn rã ...chiều nay , tôi đã đưa ra quyết định cuối cùng ...quá khứ đã qua .
Ko hiểu ai nói gì V nhưng những ngày sau đó mỗi lần gặp tôi V đều nhìn tôi bằng một ánh mắt hết sức thất vọng , tôi ko hiều ánh mắt đó có ý gì ...cứ cuối buổi tôi lại thấy búp bê và v gặp nhau trước phòng thi tôi ,cả hai đứng noi gì đó và khi tôi bước ra cả hai nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã thất vọng ...
Trong đầu tôi đặt ra vô số câu hỏi : cái gì , tại sao ...chợt trong tôi nhen nhóm lên những ý nghĩ hẹp hòi và cay bẩn : đó chỉ có thể là do búp bê nói xấu gì đó về tôi nên v mới buồn thế , đúng rồi , nó đã bỏ mình mà con dở giọng nữa ,chắc nó thù mình vụ ko đi uống nước mía đây mà, chắc nó nghĩ mình khinh nó nên mới chơi trò đâm sau lưng ...đúng là đồ đàn bà ..."
từ tình yêu chuyển sang nỗi đau và h là lòng thù hận ...tôi ko hiểu sự chuyển biến kia lại xuất hiện trong tôi dễ dàng vậy ...hình như tôi đã quá đau , và h ko còn đau nữa ...
Ngày mai là ngày thi cuối cùng , vài ngày qua trôi qua thật yên bình , ko nghĩ gì về Búp bê và những gì nó đang bêu rếu tôi , sống trong sự chăm sóc của mẹ em gái và cô giáo làm tôi hạnh phúc ...tôi nghĩ h đây mình đã có tất cả ...ko còn gì phải ngại nữa ..ngày mai là môn tiếng anh sở trường haha ...tôi nay qua nhà cô chơi thôi
Tôi nhồm nhoàm miếng dưa hấu trong miệng , mẹ hỏi :
_ sao , có gì vui thế ông tướng , ăn từ từ thôi
_ má , đêm nay con qua nhà cô ôn lại chút môn anh nhen , mai thi
_ qua nhà cô thì được chứ đừng đi đâu kẻo tai nạn nhen con , mai thi mon cuối rồi , có gì là phí 12 năm đó nhen
_ má lo quá, con đi chút roi về, có gì má gọi dien cho cô
_ thì má nói thế thôi , thôi tối nay đi xe đạp đi cho an toàn
_ mệt quá, đạp mệt mai khỏi thi đấy
_ cái thằng ...
tôi chụp chìa khóa xe và phắng ngay ra khỏi nhà...
đêm nay nhìn cô khêu gợi kinh dị , bận nguyên cái áo ngủ ra gặp tôi ,làn áo lụa hờ hững ép vào bầu ngực , qua cái bụng phẵng phiu và cái cả cặp mông phổng phao ...nhưng tiếc là gặp tôi cô ko cười mà nhăn nhó :
_trời , mai thi rồi sao ko ờ nhà học
_ hehe , nhớ cô quá , phải gặp rồi mới học
_ ko được , lì quá , đã bảo là thi xong mới đi nữa
_ thôi mình đi một đêm nữa thôi , lỡ nói mẹ em là qua nhà cô học rồi
_ trời , sao nói vậy , má gọi qua hỏi biết nói sao
_ thì nói ở nhà cô chứ sao
_ ko , cô ko có nói dối nữa đâu
_h lỡ qua rồi chẳng lẽ về , chán quá
_ có cầm sách vở đó ko
_ có , cầm đi mới giả vờ được chứ
_ tui sợ ông luôn , h vào học đi , ko đi đâu nữa , tôi mai thi xong rồi đi
thôi đành vậy , còn hơn là vác xe đi rông hay về ,gần cô là sướng rồi ...
Nhà cô rộng hơn là tôi tưởng , từ trước đến h chỉ vào được đến sân h vào trong nhà luôn nên thấy hơi sợ sợ ...nhớ có lần khi tôi qua rủ cô đi đánh cầu lông thì gặp mẹ cô cũng dậy sớm tập thể dục , sợ quá tôi núp vào chỗ tối ...
Vào đến phòng khách ...tôi đụng ngay mẹ cô ...thấy tôi ngại ngùng cô giới thiệu ngay :
_ T đây má , cái thằng nhóc mà hay qua rủ con đi thể dục ấy
" thằng nhóc ! " tôi ko tin là cô dùng hai từ đó để chỉ tôi , thật quá quắt .dù rất tức nhưng tôi vẫn cố tỏ ra lễ phép : " dạ cháu chào bác "
_ Cái con hay nhan ,thằng này thằng nọ , học sinh mình mà kêu là thằng à
Cô cự nụ :
_ thì ...còn nhỏ mà
_ chu cha , lại đây bác coi , nhỏ gì , lớn tồng ngồng , mấy bữa mày qua rủ cô giáo đi tập thể dục bác tưởng anh nào chứ . lại đây bác coi , tướng tá bảnh bao gớm , sao mấy hôm gap bác mà con cứ núp núp vậy .
sặc , thì ra bả đã biét , tôi bối rối tìm lí do giải thích , nhưng ko để tôi phải khó xử bà nói
_ đàn ông phải dạn lên chứ , vậy con gái nó mới phục
bà cô nhiều chuyện chen ngang
_ má lo quá , " anh " í ko thua ai đâu
_ cái con này , à , nghe nói mấy hôm nay lơp 12 thi tốt nghiệp phai ko , con làm bài được ko ?
_ dạ , cũng được
_ nghe cô nói con học khá nhất lớp phải ko , ráng học đi con , bây h có học mới sung sướng được ...
_ nữa mệt má quá - cô cười mếu máo vì hình như sắp có một bài thuyết giáo được ngân nga ...
tôi thì cứ dạ vâng liên tục ...
sau một hồi giảng đạo , người mẹ cô thiên thân mới hỏi
_ mà thi xong chưa , tối nay con qua chơi hả
_ dạ ...
_ ko có đâu má , mai thi môn anh nên nó qua hỏi bài !
bà mẹ ngạc nhiên
_ cha cha , siêng quá , thôi vậy má đi ngủ đây , hai cô trò ngồi học nhan
cô yêu dấu vội đáp
_ thôi má cứ ngồi đó coi tv đi , T , lên đây
tôi thở phào , cuối cùng cũng thoát ra khỏi bà mẹ nhiệt tình quá mức ...
...bước theo cô lên lầu ...đằng trước mặt tôi là cô với đôi mông đang ngúng ngẩy trước mặt , ôi , ko có bà mẹ ngồi kia là tôi đã tốc chiếc áo ngủ mỏng manh để ...cắn một phát ...nhìn cặp đùi trắng mịn mà chim tôi dựng ngược ...tôi phải vịn thành cầu thang để đứng cho vững ...máu khát dục của tôi lại chảy mạnh mẽ về tim ...