-------
Máy bay vừa hạ cánh trên đường bay tư nhân, Nhật Minh đứng dậy ôm Quỳnh Lam khá lâu, thêm một nụ hôn ở môi, khá lâu nhưng dịu dàng vô cùng, cũng đã có một chút quen với nụ hôn này, nhưng tim Quỳnh Lam vẫn không ngừng đập nhanh. Nhưng chỉ cần vậy thôi, đủ làm cho mọi cảm giác sợ hãi bay hết!
-Cậu sẽ đi mấy ngày?
-Khoảng tuần-Nhún vai, thật sự thì Nhật Minh cũng chẳng biết-Nhưng tớ sẽ về sớm với thỏ rùa!
-Tất nhiên, cứ thử hơn một tuần xem, về thì cũng đừng nhìn mặt tớ!
-Tớ đi đây, về không được nhớ tớ quá mà khóc đâu đấy.
-Ai thèm khóc!
-Thôi, tớ đi nhá! Nhớ đừng để ai bắt nạt rồi khóc nhè đó!
-Tớ còn trẻ con sao?
-Tất nhiên Không phải trẻ con, ma là con nít!
Thơm lên trán Quỳnh Lam, Nhật Minh lại vào máy bay!
Cho tới lúc ra khỏi đường bay, cảm giác sợ hãi lại ùa về với Quỳnh Lam!
Nhà nội vì theo truyền thống nên tất cả cái bác con của ông ba đều sống cùng một nhà.
-----
Bước vào cửa, mọi người có vẻ chẳng để ý gì đến Quỳnh Lam, thế thì càng tốt, sống ẩn ngày nào hay ngày ấy!
Nhưng trước tiên phải tìm mẹ Ly đã!
Định gọi điện thoại thì giờ Quỳnh Lam mới nhớ...cô không có sim Việt Nam và cô cũng chẳng có số ở Việt Nam của mẹ Ly.
Đen hết chỗ nói!
Nhẹ nhàng đi vào nhà,đến gần một người có lớn tuổi đang bê một cái gì đó,nhìn cũng hiền hiền nên thử hỏi, mà thật sự Quỳnh Lam chẳng biết tiếng Việt là gì!
Chết rồi! chết rồi! Cứ thế này khi nào tiếng Anh ổn định Quỳnh Lam phải đi bồi thêm tiếng Việt mới được. Mất gốc là khổ!
-Bác gì ơi, cho con hỏi...
Chưa kịp nói hết câu, giọng nói tỉ lệ nghịch với khuôn mặt phát ra nói:
-Nghĩ tôi rảnh sao mà hỏi?
-Dạ, con xin lỗi!
Xanh mặt,cảm giác ghê sợ ở nơi đây tăng lên. Bước ra cửa chính, Quỳnh Lam đã bị chặn lại bởi một cô gái, không quá xinh nhưng có khuôn mặt sắc sảo, và đặc biệt, đôi mắt sếch cao!
-Em gái, sao về Việt Nam mà Không ở nhà?
-Dạ, chị là ai?
Quỳnh Lam trả lời, cô cảm thấy ghét cái khuôn mặt trước mặt. Mà cái cảm giác sợ hãi ở người đối diện một chút cũng không có.
-Tất nhiên là chị họ em.
Cô ta lả lướt trả lời, Quỳnh Lam nghĩ gia đình truyền thống thì lấy đâu ra cái kiểu mặc hớ hênh thế này, nhìn thật bẩn mắt!
-Vậy à? Em đi đâu có liên quan sao?
Khá bất ngờ trước cái kiểu ăn nói móc máy của mình, Quỳnh Lam tự nghĩ đây có phải tiềm năng không?
-Ồ, tất nhiên là không, nhưng đi với con trai là liên quan tới cả dòng họ!
-Haiz...em đâu phải người nổi tiếng để chị theo dõi?
Lấy ngón tay xoắn xoắn mấy lọn tóc, Quỳnh Lam đã học được những lời này khi nghe Nhật Minh nói điên thoại.
-Việc đó là tất nhiên, em có biết là con gái người dòng họ Trần cân phải gia giáo thế nào không?
Hất hất mái tóc vàng rối do đã nhuộm nhiều lần, chị họ Quỳnh Lam vênh mặt lên nói!
-Như chị sao?
Trời ơi, tiềm năng của Quỳnh Lam là xoáy sao?Về chắc chắn phải bắt Nhật Minh dạy thêm mới được, cứ nghĩ tương lai không xa vừa được thiết kế thời trang vừa được làm luật sư thì cò gì bằng.
Tức xanh mặt, từ ngay cái nhìn đầu tiên chị họ Quỳnh Lam đã không ưa cô, cô là cái gì mà được giám đốc JK bế như vậy chứ?
-Nói tóm lại, chị muốn biết em với người bế em hôm trước có quan hệ gì?
-Vậy sao? Chị tên gì?
-Trần Vương Huyền, đến chị em còn không biết sao? Trả lời chị câu hỏi!
-A, vậy sao, Vương Huyền à, sorry nha, em không thích!
-Chị yêu cầu em nói! -Vương Huyền nhăn mặt, nén cái giận vào trong!
-Chị có quyền sao?- Liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường mà vừa nãy Quỳnh Lam mới nhìn thấy trước khi vào nhà-Ôi, em có việc rồi, đi trước nhá!
Rồi Quỳnh Lam bước đi, cô đã nghe lời Nhật Minh, không để ai bắt nạt mình trong nhà này, cô việc gì phải sợ chứ? Cô đã lớn rồi, phải xác định một điều...
Nhật Minh không thể lúc nào cũng bên cạnh cô!
Chap 8
Hà Nội, từng làn gió nhè nhẹ đầu xuân thổi vào từng lọn tóc, ánh nắng chiều vàng chiếu sáng cả một mảng trời. Dường như, Hà Nội Không bao giờ sợ thiếu người!
Trong dòng người đông đúc, cô gái với dáng người mảnh khảnh cúi xuống, với lấy chiếc kem ở người bán hàng rong. Thật may mắn, trước khi đi, cô đã bảo mẹ đi đổi tiền Việt, mà hầu như toàn tiền lẻ.
Rất vui sướng nhưng cũng rất thắc mắc, nhiều đồ ăn ngon như vậy mà sao rất rẻ. Cô thật sự rất thích!
Chuông điện thoại kêu, nhưng phải một hồi lâu sau cô mới cảm thấy rung rung trong túi áo, bắt điện thoại, lại số lạ, còn ai nữa sao?
-Alo?
-Quỳnh Lam cậu ở đâu đấy?
Giọng Nhật Minh rất dịu dàng, như mang theo chút hơi ấm thổi vào điện thoại.
-À, tớ đang ở đường, nhưng nghe chẳng rõ lắm, mà bao giờ cậu về?
Quỳnh Lam nói khá to vào điênh thoại, nơi này muốn nghe điện thoại cũng khó.
-Vậy à,đi...
Quỳnh Lam chưa kịp nghe hết câu Nhật Minh nói thì điênh thoại bị giật, hơi hoảng, nhưng quay lên thì lại là cô chị họ đáng ghét:
-Chị có vẻ thích xen vào chuyện của em ghê!
Quỳnh Lam nhếch lên, cô luôn luôn là một con người khác trước mặt chị ta!
-Chị đã nói là em là gì với giám đốc JK?
-Woa!Chị cũng rõ về chính trị nhỉ?
-Trả lời nhanh!
Vương Huyền nắm mạnh tay thành quả đấm. Con nhỏ kia đang định quyến rũ giám đốc JK của mình sao?
-Em có nghĩa vụ đó từ bao giờ?
Gằn mạnh lời nói, Quỳnh Lam nhìn Vương Huyền bằng ánh mắt sắc lạnh:
-Đưa ngay điện thoại cho em!
-Con nhỏ chết tiệt, không bao giờ!
Vương Huyền đã nghe nhiều người kể về Quỳnh Lam, họ đều nói nó quá trẻ con, nhưng tại sao nó lại được giám đốc JK bế như vậy? Thật không xứng đáng!
-A, chị không có điện thoại thì phải nói với em từ đầu chứ? Vậy thì cứ cầm lấy điện thoại em mà dùng nha!
Quỳnh Lam dùng cái giọng điệu khiêu khích mà mấy lần Nhật Minh cũng làm vậy với cô, khỏi phải nói, lúc nào cũng hoàn toàn thành công!
- Cái này sao? Nghĩ tôi cần à?
Vương Huyền tức giận vô cùng, sao con nhỏ này có thể xem thường cô thế?
-Vậy sao? Vậy thì trả lại cho con nhỏ chết tiệt này nhá, lấy điện thoại của con nhỏ chết tiệt thì chị còn chẳng bằng nó cơ!
Đi song song với lời nói là hành động giật lại cái điện thoại, Quỳnh Lam lè lưỡi tung tăng đi chỗ khác. Kệ cho cái người vớ vẩn đó ở yên đấy tức xanh mặt!
Gọi điện lại cho số điện thoại cũ, Quỳnh Lam chỉ phải chờ nửa tiếng chuông điện thoại là có người bắt máy:
-Alo, cậu sao thế? Sao lại tắt điện thoại của tớ?
Vừa nghe máy, Nhật Minh đã hỏi dồn dập, qua giọng nói có thể thấy cậu đang rất rất lo lắng!
-Haha, chỗ này đông người quá, chắc mất sóng ý mà, vừa nãy tớ điện cũng đâu có được!
Quỳnh Lam chẳng muốn nhắc lại chuyện cũ nữa, chắc chị ấy cũng chẳng cố tình làm vậy.
-Vậy à? Thỏ rùa cơ nhớ tớ không?
Nghe Nhật Minh nói vậy, mắt Quỳnh Lam lại ngấn nước, cô sống khá buồn và khó khăn khi lúc nào cũng phải theo tục lệ truyền thống trong nhà nội.
-Nhật Minh, bao giờ cậu về?
Giọng nói thút thít trong điện thoại đó, chắc chắn Nhật Minh biết là Quỳnh Lam đang khóc!
-Tớ mới đi có ba ngày thôi mà?
-Nhưng mà tớ buồn lắm, huhu, biết không? Tớ nhớ cậu lắm.
Quỳnh Lam khóc giữa đường làm ai đi cũng phải ngoái đầu lại, hầu hết người Việt Nam có tính tò mò rất cao!
-Ừ, tớ cũng nhớ thỏ rùa của tớ, chịu khó một chút rồi khi nào vê tớ mua quà cho.
-Cậu nhớ về nhanh đấy, nếu không thì đừng nhìn mặt tớ nữa!
-Được rồi, thỏ rùa cậu thích cái gì cũng được.
Nhật Minh cười nhẹ trong điện thoại, cô nhóc này sao lúc nào cũng doạ không được nhìn mặt chứ? Mới ba hôm Không gặp nhưng hôm nào chẳng gọi điện mà cậu đã nhớ phát điên lên thì không gặp chắc cậu vào bệnh viện mất!
-Thôi, không nói với cậu nữa, tớ nhìn thấy anh đẹp trai hơn cậu rồi, cúp máy đây!
Vội vàng cúp máy, cứ nghe giọng của Nhật Minh thế này chắc cô thành người nổi tiếng gào to nhất mất.
Chap 9
Đã gần một tuần Quỳnh Lam ở nhà nội, bố Quân và mẹ Ly rất bận rộn sau lễ tang của bà, vậy nên, chỉ có mỗi buổi tối là cả nhà được ở cạnh nhau.
Quỳnh Lam thì đi chơi suốt, nhưng Hà Nội nhiều chỗ chơi quá, cô vẫn chưa đi hết, nhưng chán rồi, cô muốn chơi ở chỗ khác cơ, chỗ nào mà giống như ở ngoại ô của Pháp đó! Tuyệt!
Sống với mọi người đằng nội khá khó khăn, về nhà, Quỳnh Lam thường nghe thấy các bác hay các cô gì đấy, đứng xúm lại một chỗ, nói xấu cô, rồi giờ ăn cơm, theo người Pháp thì họ ăn uống khá thoải mái,mà ở đâu thì phải theo phong tục đó chứ? Quỳnh Lam ăn uống rất thoải mái, tất nhiên trước khi ăn có mời, nhưng trong nhà, con gái là phải ăn uống từ tốn, nhẹ nhàng,...
Nói chung, Quỳnh Lam không lam được!
Trong số họ, chẳng ai thèm tiếp chuyện với cô,đôi mắt luôn dùng lườm cô. Họ coi thường cô tới nỗi lúc xới cơm chỉ cho mọi người, còn của cô ư? Tự đi mà xới. Thỉnh thoảng, thằng nhỏ nhỏ con nhà ai đấy mà mẹ kêu phải gọi bằng chú nhìn cô như vật thể lạ!
Bố Quân và mẹ Ly cũng nhìn ra được, nhưng hình như, bố mẹ cũng chẳng hợp các bác ấy, tối đến, mỗi nhà một phòng lớn, trong một phòng có bốn hay năm phong tuỳ theo số người.
Cô và bố mẹ ở một phòng, mẹ Ly và bố Quân cũng bảo cô cố gắng chịu vài ngày nữa để thu xếp hết công việc, gia đình cô sẽ về Anh ngay lập tức. Có vẻ bà nội ra đi, mẹ cô sống trong nhà này cũng chẳng sung sướng!
Tất nhiên biết lý do chứ, bời vì Quỳnh Lam hay đi chơi, rồi về nhà thì chẳng biết ai với ai, một chút kiểu truyền thống cũng không có,...
Nhưng như vậy thì sao? Ghét cô thì sao? Họ tưởng cô quý họ chắc? Họ coi thường cô thì chẳng lẽ cô Không biết ngược lại cảm xúc? Họ nói xấu cô thì cũng coi như ong vo ve bên tai, thỉnh thoảng như vậy cũng vui tai!
Nhưng còn một số thứ cô khó có thể hiểu nổi, sao họ lại trơ trẽn tới vậy? Vương Huyền thì luôn luôn gây khó dễ cho cô, luôn đổ lỗi cho cô.
Nhưng mà nói thật, đây dù sao cũng là một phần trong cuộc sống, miễn là ngày nào Nhật Minh cũng gọi cho cô vài lần. Nhưng có một hai lần bị Vương Huyền cướp máy khi Quỳnh Lam đang nghe điện. Cô ta nói vào điện thoại bằng một chất giọng yểu điệu, nó làm Quỳnh Lam nổi da gà!
-Giám đốc JK, anh khoẻ chứ? Bao giờ anh về? Em có thể biết địa chỉ nhà anh chứ?
Lần đầu tiên thì Nhật Minh chẳng biết là ai nói nên còn hỏi ai, đến lần thứ hai, chỉ với một từ:
-BIẾN!
Quỳnh Lam thì cười chảy hết nước mắt khi nghe Nhật Minh nói vậy, cộng thêm cái mặt tức giận kia nữa.
Cũng đã nhiều lần Vương Huyền đòi lấy số điện thoại của Nhật Minh, sao có thể chứ? Quỳnh Lam tất nhiên sẽ cho, nhưng có phải Nhật Minh ở một nước đâu mà? Cậu ấy một ngày mà chuyển tới mấy nước, sao mà dùng một sim được?
Haha, Quỳnh Lam cực kỳ thông minh nha!
---------
Ngồi trong phòng ăn bỏng ngô và xem phim, tắt hết điện, kéo chiếc dèm cửa tối màu, thỉnh thoảng ngon gió nhỏ thổi vào khe cửa hở làm chiếc dèm hơi bay.
Trên chiếc ghế salon, mắt Quỳnh Lam ngồi khoanh chân kiểu mà cô mới học dù lúc đầu tê chân kinh khủng, đôi mắt chăm chú nhìn vào tivi, tay bốc bỏng ngô ăn, nhìn cực kỳ đáng sợ.
Quỳnh Lam đang xem phim...hoạt hình!
Sau khi nói một loạt tiếng Pháp để mắng nhân vật trong phim hoạt hình, Quỳnh Lam quay ra nói tiếng Anh:
-Omg! What are you doing? Are you stupid? Run, let's run!
...
Rồi sau khi nói tiếng anh xong, Quỳnh Lam lại quay ra mắng tiếng Việt. Thử hỏi có ai như cô không? Trẻ con thế không biết, nếu cứ theo ý cô thì đâu ra là phim nữa? Haiz... Nhưng biết sao được?
---------
Trong căn phòng rộng lớn, máy sưởi phá tan đi cái lạnh ngắt bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi phủ một lớp mỏng lên chiếc cửa kính tầng 16, không quá cao để nhìn toàn thành phố rộng lớn, nhưng cũng không quá thấy để thấy được cái đẹp của đầu mùa thu tuyết rơi trên nước Pháp.
Trời lạnh nên tối khá nhanh, ánh đèn toả ra từ toà tháp cao kia chiếu thẳng đến cửa kính phòng làm việc. Mọi thứ khi nhìn ra ngoài đều đẹp lung linh đến kỳ lạ.
Ngồi trên chiếc ghế, xoay đi xoay lại ly rượu với nồng độ cồn không quá cao, đôi mắt sâu hoàn hảo nhìn về phía cửa kính, khuôn miệng nhếch lên thành nụ cười lạnh, đáng sợ. Trong giọng nói mang theo sự coi thường rõ ràng:
-Con gái ông ư?
Người đàn ông nhìn đã có tuổi, ngồi ì ạch trên ghế với thân hình quá khổ, giọng rõ ràng có chút run sợ:
-Tất nhiên, nếu cậu lấy con gái tôi, tôi sẽ cho cậu hai mươi phần trăm cổ phần trong công ty.
-Ông đang ra điều kiện cho tôi sao?
-Không không, tôi đâu có dám
Vội vàng nói như sợ người đối diện hiểu lầm ý, nếu ngồi với người này lâu một chút nữa chắc sẽ vào bênhk viện vì tim đập quá nhanh mất.
-Vậy sao? Tôi tưởng gia đình ông sống theo truyền thống, con trai phải luôn đến hỏi trước chứ?
Khẽ đưa ly rượu lại miệng, trong giọng điệu vẫn có sự khinh thường lớn!
-Đấy là tại gia đình tôi quá cổ hủ, phong tục cái gì chứ? Nhà tôi không có liên quan đâu!
Mặc dù nhìn tuổi đã cao, nhưng vẫn luôn nhận thấy sự sợ hãi và khép vế trong từng câu nói.
-À, cuối cùng thì ông muốn tôi lấy con ông sao? Một người còn vào đại học bằng tiền của bố sao?
Giật mình, sao cậu ta có thể biết chứ? Không phải ông đã đưa tiền cho hiểu trưởng rồi à? Mà sao cậu ta có thể nói thẳng ra như vậy?
Lắp bắp nói như vẫn muốn đang giấu bí mật cho tới cùng:
-Sao...sao cậu lại nói vậy?
-Thời gian cụ thể!
Một câu nói, làm cảm xúc người đàn ông thay đổi, không phải cậu ta đang muốn gặp con gái ông sao?
-Bất cứ khi nào cậu muốn!
-Tốt, tôi sẽ cố tìm một người nhân viên khuân vác tốt nhất công ty, bảo con gái ông cố gắng đi!
Lại một cậu nói nữa, cậu ta nói thế khác gì đem con gái ông cho một thằng quét rác? Nhưng phải nhịn, nếu không, công ty của ông chắc chắn sẽ phá sản trong ngay ngày mai!
-Cậu nói thế là có ý gì?
-Thời gian của tôi rất ít!
Bỏ lại một câu nói, đôi chân dài thẳng tắp với lấy chiếc áo, bước ra khỏi phòng.Công việc đã được Hải quyết xong từ chiều hôm ngay nhưng vẫn phải ở lại để nghe chuyện của người đàn ông kia.
Cậu là đang chịu đựng cảm giác nhớ nhung, còn giờ thì phải nhanh về với thỏ rùa!
Sorry mọi người, chap này còn Không hay lắm, em thấy nó hơi... Em thật sự Không biết phải nói thế nào nữa, nhưng em thấy nó thế nào ý~~
Chap 10
Mặt trời hiện lên với cái nắng nhẹ, bầu trời trong xanh, không có những tiếng còi xe inh ỏi, khônh có những ngôi nhà cao tầng, chỉ có tiếng chim, mây trời và những ngôi nhà nhỏ, xinh.
Ngồi trên thảm cỏ xanh mát, chiếc váy trắng dính chút bẩn do đất, nhẹ nhàng mà dễ thương.