-VÂNGGG~..
*******
Những ngày tiếp theo, Miss Kwon vẫn chưa xuất hiện.. tin tức Hắc thần "vắng nhà" khiến cả trường xôn xao.. riêng tập thể S1 thì một lòng mong ngóng bóng dáng ai kia trở về đặc biệt là "ai đó"
Phải nói mức độ chống đối lại giáo sư YunHo của đám nhóc ngày càng tăng cao, mặc kệ những cảnh báo mà nhị vị quản sinh đã nói. Vắng bóng Miss Kwon, đám nhóc càng lộng hành dữ dội hơn bao giờ hết.
Và một trong những trò quấy tiêu biểu là vào sáng nay, khi YunHo vừa kéo cửa bước vào thì một trận mưa "tuyết - bột mì" đổ ập xuống người, nhuộm trắng bộ vest xanh sẫm và mái tóc đen nhánh. Chưa hết, vừa bước được vài bước thì ngài đã ngã oạch giữa lớp học, chưa hoàn hồn sau cú tiếp đất đã phải đo đất thêm chập nữa vì dẫm phải cơ man nào là vỏ chuối, cam, quýt, .. rải đầy lối vào. Hậu quả là trong vòng 1'30s thầy đã vượt lên chính mình, bỏ của chạy lấy người mà ôm mặt khóc lu loa trên phòng HT trong nét mệt mỏi trên gương mặt Hyori.
-Bọn nhóc kì này thật không thể trị nỗi nữa rồi! -Quản sinh Im ôm đầu
-Hình như đám nhóc muốn Black Pearl trở về dạy lại hay sao ấy! -Tae đẩy gọng kính trễ xuống.
-Ưhm.. nhưng đâu phải do chị đuổi việc Yuri đâu. Là do em ấy phải điều trị tại Seoul cơ mà -HT Lee phân trần
-Theo thông tin mà MinHo cung cấp thì cậu ấy đã bình phục rồi,tại sao cậu ấy không chịu về chứ? -Tae lại bắt đầu cái điệp khúc "tại sao?" quen thuộc.
-Cái này thì...
-Yuri đang tránh việc trong Cung sẽ cử người đến thám thính đấy. Tổng quản BoA có gọi cho unnie, báo rằng trong hoàng cung hiện giờ đang xôn xao với thông tin Hae Go công chúa bị mưu sát. Lạ một điều là thông tin đó bắt đầu từ điện Đông cung của Thái tử..
-Vậy theo unnie nghĩ thì Hoàng Thượng sẽ bí mật cài người vào đây dọ thám tình hình à?
-Chỉ là suy đoán..
-Ưhm...
Ba người nhìn nhau thở dài, nét lo lắng lộ rõ trên gương mặt. Mọi chuyện ngày càng phức tạp rồi đây..
***o0o***
Đêm. Lạnh. Quởn.
Nó khoác vội chiếc áo bước ra vườn hoa.
Những con gió cuối Xuân se lạnh khiến cả người bất giác co lại. Trời đất đang giao mùa giữa Xuân và Hạ, khúc biến tấu của thời khác giao mùa bao giờ cũng làm lòng người dấy lên những xúc cảm lạ kì. Màn đêm yên tĩnh bất giác khiến nó bỗng cảm thấy nhớ ai đó, nhớ kinh khủng.
Nó chợt bật cười khi nhớ đến lần đầu cả hai gặp mặt. Cô quát nó, nó nạt lại cô. Rồi thêm ti tỉ trò chọc phá thuộc hàng "quỷ" của nó nữa chứ.. lúc này nó mới nhận ra ngay từ đầu những trò trẻ con nó bày ra cũng chỉ hướng về một mục đích duy nhất: nó muốn cô chú ý vào nó, nó ghét mỗi lúc cô lơ nó, nó ghét cả những lúc đám con trai kia tặng quà cho cô. Nó ghét .. ghét lắm.. nó muốn cô là của riêng nó, chỉ chú ý đến nó, chỉ được la mắng một mình nó..
Chợt... nó nhớ ra một điều gì đó hay ho lắm.. vội mở danh bạ điện thoại, nó cười thích chí khi ngón tay dừng lại tại một địa chỉ mà cái tên toàn hình trái tim. Là số điện thoại của người mà nó nhắc đến nãy giờ, thấy nó giỏi không? thật ra cũng nhờ Nấm ú nhanh tay vờ mượn điện thoại TaeYeon rồi dò tìm ra số của cô chép lại cho nó. Không ngờ Nấm ngơ đó lại có ngày được việc đến thế!!!
Ngồi xuống ghế đá gần đó, nó bắt tay soạn một tin nhắn...
Để rồi xoá đi..
Lại viết..
Và rồi lại xoá...
Cứ thế, nó viết rồi xoá cả chục lần vẫn không biết phải viết như thế nào..
Cho đến khi đã xong mà nó vẫn dùng dằng không đủ can đảm nhấn chọn lệnh "Send".
*Hít vào thở ra*
*nhắm mắt đưa tay nhấn đại*
-Ớh.. thôi rồi ..
Nó run rẩy nhìn vào dòng thông báo tin nhắn đã gửi mà tim dập bình bình. Phải nó không đây? Phải thủ lĩnh "Three Princess" lừng lẫy không vậy? Jessica Jung bị bắt cóc rồi thay vào là một con bé nhát cáy như thế sao?
_______
Tại một nơi nào đó... một cô gái ngồi im như tượng nhìn ra hàng hoa hồng trồng phía xa xa, nở nụ cười khẽ..
-Hoa hồng không gai. 1000 giọt nước mắt chân tình.9999 lời nhắn yêu thương.. Tất cả.. liệu sẽ có chứ?
Cô giật mình vì điện thoại rung bần bật trong túi. Nhìn vào màn hình, cô bỗng thẫn thờ..
Số máy lạ..
Ngón tay lướt nhanh ngang màn hình.. chuỗi kí tự khó hiểu hiện ra...
**
{... noh ssiW I..
Đoán xem nó nghĩa là gì?
Chỉ cần xoay ngược điện thoại, nếu đã đoán được, hãy gửi trả lại một tin nhắn cho tôi. Nếu không hãy im lặng ... }
**
Cô mỉm cười, đúng là đồ ngốc, thách đố người khác mà lại cho sẵn lời giải đáp. Đúng là chỉ có cô nhóc đó, cô nhóc nghịch ngợm, cứng đầu, phá phách nhưng lại luôn âm thầm quan tâm cô theo đúng như cái cách mà cô đã im lặng dõi theo cô nhóc.
Cô không muốn nói nhiều về cảm xúc của mình, đơn giản vì cô là người khô khan.. không.. chưa chắc.. mà vì cô không dám nói về nó.. cô là người gánh trên vai trọng trách.. bất kì ai có dính líu với cô đều không gặp may mắn.. cô biết rõ mọi thứ..
**
Giữa những người lạ ta cần một người quen. Giữa những người quen ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin. Tin và được tin. Vì sao? Bởi vì ta là con người, ta được thiết kế để cần nhau.
**
Thế nhưng, cô lại không cần.. cô không phải con người.. trước đây cô luôn sống trong đau khổ và dằn vặt.. vì sao cô không là một con người bình thường như bao người khác? Thế nhưng, sau tất cả những bất hạnh đã trải qua, cô đã không còn lòng tin vào bản thân và bất kì ai. Cô chẳng cần ai.. không phải vì cô ích kỉ, nhỏ nhen. Mà vì họ, vì chính họ - những người không lường trước cái nguy hiểm chực chờ cắn xé lấy mình khi quen biết với cô..
Cô không muốn họ đau.. cô muốn mọi tổn thương hãy để mình cô gánh chịu.. cô không cao cả, không nhân từ bao dung, mà đó là trách nhiệm, là trọng trách khi cô lại là dòng dõi của "người đó" - người đã khiến cuộc đời của mẹ cô và giờ là của cô phải đau khổ... nhưng cô không oán trách.. cô đã đủ trưởng thành để nhận ra mỗi người đều sinh ra dưới một ngôi sao chiếu mệnh.. số phận đã được định sẵn nhưng cơ hội thay đổi số phận đó lại nằm trong tay mỗi người..
Phóng tầm nhìn ra xa, hờ hững nhìn bầu trời đầy sao lấp lánh, bất chợt một luồng sáng loé lên rồi tắt ngóm.. đó là khoảnh khắc cuối cùng của một ngôi sao bị tận diệt.. cô biết số phận mình rồi cũng sẽ đến lúc như nó.. loé sáng để rồi vụt tắt..
_______
Nó hồi hộp nhìn chằm chằm vào điện thoại.. 10 phút... 20 phút... 1 giờ...
Đã hơn một giờ đôi mắt nó không rời khỏi vật thể vuông dẹp nắm chặt trong tay... Chả lẽ người đó không hiểu những gì nó viết? Không không, người ấy thông minh lắm cơ mà...
..Bzrrrrrr.....
Điện thoại rung bần bật trên tay, nó hoảng hồn đánh rớt...
Luống cuống nhặt lên trong nỗi vui sướng tột cùng... nó háo hức mở ra xem...
[Ê mày.. vợ tao nó biết tao đi caffé ôm rồi.. giờ nó đuổi tao ra khỏi nhà .. hay mày cho tao qua ở ké vài bữa được ko? ]
*đơ*
Nó cắm cúi đọc đi đọc lại hơn năm, sáu lần vẫn không hiểu rốt cuộc thì người đó muốn nói gì mà gửi cho nó những câu này?
Điện thoại lại rung...
[Óe.. srr.. tôi nhắn nhầm.. ]
-Ơh.. cái thằng cha man man, tưng tửng, đứt dây, chạm mạch, té sông.. cái đồ vô duyên.. gửi lộn tin nhắn không đúng lúc đúng chỗ gì hết trơn.. Thứ xớn xác, hậu đậu... khùng quá thì đập đầu zô gối chết đi chứ sao sống mà báo đời quá zậy nè...
Công sức căng mắt ra đọc, căng não ra suy nghĩ giờ nhận lại hai chữ "nhắn nhầm" làm cho ngọn núi lửa trong người nó phun trào dữ dội. Nó chửi. Chửi như chưa từng được chửi cái thằng cha vô duyên mất nết nào đó xớn xác nhắn nhầm vào máy nó trong hoàng cảnh này.. thật đúng là...
... Bzrrrrrrrrrr... .điện thoại lại rung..
Nó bực bội lướt tay lên màn hình, chực chờ thêm chữ nào có nội dung tào lao vớ vẫn nữa thôi là nó sẵn sàng gọi lại cho cha nội kia mà "hát tiếng Đan Mạch" cho thẳng chả nghe.
{Tôi chả hiểu gì cả. Đồ ngốc..
.... oo-l- 'noh ssiw ....}
Niềm hạnh phúc vỡ oà, nó cười.. cười to.. Tim đập mạnh.. nó không nghĩ rằng cô sẽ viết lại những gì nó đã viết... Nó không có can đảm nhắn lại cho cô.. nhưng .. có lẽ tối nay nó sẽ để tin nhắn đó dưới gối.. ^^~
Còn bây giờ.. nó muốn gặp một người.. người sẽ cho nó biết tất cả về cô... người bạn thời thơ ấu của nó.. Kim Tae Yeon!!!
- - - - -
... Knock... knock... knock.....
-Ai vậy?
Tae Yeon ngồi chăm chú vào màn hình laptop hỏi với ra cửa
-Tớ.. Jessica đây!
Dứt mắt khỏi màn hình, cô khó hiểu nhìn cánh cửa đóng im ỉm.. không biết hôm nay có chuyện gì mà "bạn hiền Sica" lại thân chính đến tận "dinh thự" tìm cô thế này..
Thôi không đoán già đoán non nữa, mở cửa rồi hỏi trực tiếp là được rồi!
Nghĩ là làm, Tae mở cánh cửa đón tiếp nhóc bạn của mình mà không ngờ tai hoạ sắp đổ ập vào..
-Hi! Tae lùn nà, hồi chìu ák, bác Kim có gọi cho tớ, hỏi coi tớ có biết "con TaeYeon nhà bác ở đâu hông?" - công chúa tinh nghịch giả giọng ồm ồm
Qủa đúng như bạn mong muốn, vừa nghe nhắc đến appa của mình là sắc mặt Đa Nghi đã đổi ngay từ trắng sang xanh, rồi vàng, rồi tím.. y chang hộp bút chì màu.. mặc tình cho cô nhóc đầu vàng kia hứng chí ngồi cười tủm tỉm..
-Yah yah!!! Thế rồi cậu trả lời như thế nào ?
- Thì nói thật chứ sao...
-Thật? .. Nói thật.. là nói gì? -lo lắng
-Thì nói là tớ không biết... nhưng cũng sắp biết ồi... hehe -nàng lại tiếp tục trêu chọc bạn mình
-Yah! Nghiêm túc đi! -Tae bực tức
-Ờh thì.. đùa thôi chứ tớ nói là không biết cậu ở đâu.
-Phù... làm hết hồn.. cậu đúng là Sicachu đáng iu.. hehe.. cho tớ hun cái... -Tae chu chu mỏ
-Gớm! Không được à nha... giúp chuyện lớn vậy mà cám ơn suông là xong hở? -nheo mắt ranh ma
-Chứ.. chứ cậu muốn gì? -ngơ ngác
-Cậu... kể cho tớ nghe về Miss Kwon đi
-Kể gì cơ? Tớ có biết gì đâu mà kể? -Tae nhăn mặt..
-Aigoo~~ thôi .. tớ chợt nhớ chưa gọi hỏi thăm sức khoẻ của bác gái.. để coi.. số của Phu nhân Kim ở đâu ta? -Sica vờ lục lọi túi áo, túi quần. Khỏi nói thì cái con người lùn lùn kia sợ xanh cả mặt.
-Đừng mà~~~
-Để xem hình như là số này... -vẫn tiếp tục hăm doạ
-Nè~~~
-Hallo cho hỏi phải số của Kim phu nhân không?
-THÔI ĐƯỢC RỒI, TỚ KỂ, CHỊU CHƯA?
Hết cách TaeYeon nhà ta đành phải nhắm mắt gật đầu trong tràng cười mãn nguyện của nàng công chúa lắm trò ma lanh kia.
-Vậy kể đi. Cậu đúng là Tae lùn đáng yêu mà.. kakaka~~
-Ừh.. nhưng mà kể cái gì cơ? - ỉu xìu (_ __")
-Kể tất cả những gì cậu biết .. - ^,..,^
-Nhưng tớ đâu có biết gì đâu - ủ rũ >" >
-Ờ thế thôi.. Hallo bác Kim ạ? - bạn đầu vàng móc điện thoại áp vào tai nhóp nhép vài câu nữa tính doạ cho con người kia chết khiếp đây mà. Thật ra thì ngoài miệng nói cứng như thế thôi chứ tiểu thư TaeYeon sợ hai vợ chồng Nghị sĩ Kim aka appa và omma mình một phép
-Thôi mà~~ Tớ kể nè .. T_T
-Ngoan vậy tốt hơn không. Ok. Giờ thì bắt đầu đi! -công chúa ngồi trên sofa khoanh tay khoanh chân ôm con gấu bông, cặp mắt thì háo hức chờ đợi như con nít chờ người lớn kể chuyện cho nghe. Tae Yeon thở dài rồi đứng dậy ra ngoài kiểm tra cửa nẻo xong xuôi quay lại ngồi xuống đối diện.
-Chuyện bắt đầu từ đâu đây?
-------
Chap 28:
- Chuyện bắt đầu từ đâu đây? - Tae thở dài ngồi xuống đối diện Sica.
Jessica ngẫm nghĩ hồi lâu rồi gục gặc đầu
- Từ những gì mà cậu biết.
- Ok. Jessica, cậu nghĩ sao nếu tớ nói Miss Kwon - tức Yuri là người của thế kỉ trước?
- Th..iệt... hả..??? - o_o
... noh ssiW I..
- Tất nhiên là không rồi. - Tae mỉm cười trêu cô bạn đang sững sốt trợn tròn mắt.
- Cậu.. grừ... ="=
- Thôi không đùa nữa. Đây là một câu chuyện có thật tuy tính chất của nó hơi huyền bí nhưng tớ cam đoan rằng những gì tớ sắp nói đây đều là sự thật. Cậu phải hứa không được tiết lộ chuyện này cho bất kì ai biết . Hứa chứ? - TaeYeon nghiêm giọng, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường.
- Tớ hứa!
- Ưhm. Vậy thì tớ tin cậu. Nói tớ nghe, có phải cậu có gì đó với Miss Kwon đúng không? Tớ chưa bao giờ thấy Đại công chúa Jessica lại đặc biệt quan tâm đến ai như vậy cả. Nói thật đi, tớ sẽ không nói gì đâu..
Bị đánh trúng tim đen, bạn đầu vàng đỏ mặt khẽ gật gật đầu xác nhận. Tae lùn bật cười thích thú. Nhưng thấy bạn mắc cỡ cũng không muốn làm khó dễ thêm nữa, chỉ vui mừng vì cuối cùng "con ngựa hoang" cũng đã có người kiềm cương lại được.
Tae nâng gọng kính lên cao, Sica im lặng tập trung vào người bạn nhỏ nhắn của mình mà hồi hộp theo từng cử động.
Khẽ nhấp ngụm trà, phóng anh mắt xa xăm, Tae hỏi cô nhóc tóc vàng.
- Theo như những gì cậu đã kể cho tớ nghe, Yuri - vai trái có hình xăm một con bướm, tròng mắt cậu ấy màu lục. Đó là vì Yuri được kế thừa từ người bà và mẹ của mình. Trong sử sách cũng có một người có đặc điểm như vậy và rất nổi tiếng trong giới khảo cổ, cho đến giờ thân thế của người đó vẫn còn là một dấu chấm hỏi to đùng. Cậu biết NeeShim không?
Sica cau mày trầm ngâm suy nghĩ những cuối cùng thì đành lắc đầu thất vọng . Thấy thế, Tae Yeon cười nhẹ.
- Cậu không biết cũng phải, cậu vốn sinh ra ở Mỹ nên có lẽ phong tục cũng như lịch sử Đại Hàn chắc cũng không hiểu rõ. NeeShim - Vị Hoàng hậu của triều đại Chosun - là công chúa của bộ tộc NamMia ở Đông Bắc Cao Ly. Điều đó nói lên rằng: Yuri thuộc dòng dõi hoàng tộc.
- Như vậy... là...
- Đúng! Yuri là hậu duệ cuối cùng của triều đại Chosun. Tiền nhân của cậu ấy là NeeShim hoàng hậu. Cậu sẽ không thấy lạ khi trải qua nhiều thế hệ, những người phụ nữ trong dòng tộc cậu ấy đều sinh bé gái và những đặc điểm riêng đó đều có ở những hậu nhân sau này. Yuri là bé gái duy nhất và cuối cùng còn sống.
Sica vẫn chưa hết sock vì những gì đã và đang nghe được cho đến khi TaeYeon lay nhẹ vai cô.
- Miss Kwon là công chúa sao? Tớ có nghe lầm không?
- Cậu không nghe lầm đâu. Yuri là Man Hae Go công chúa.
- Nhưng như vậy thì liên quan gì đến triều đại hiện giờ? Chẳng phải ngoài việc có thân phận đặc biệt ra, Yuri đâu dính dáng gì đến Hoàng Gia Lee?
- Đúng, nhưng đó chỉ là một nửa. Vì cậu không biết về câu chuyện của Hoàng Hậu NeeShim nên mới nói thế. Tuy Yuri là công chúa của các triều đại trước, nhưng trong người cậu ấy vẫn mang dòng máu cao quý của hoàng tộc . Với thân phận đó, tớ nghĩ hoàng gia hiện nay đang muốn bảo vệ cho huyết tộc hoàng gia không phải tuyệt tôn vào những nhóm huyết tộc khác nên có lẽ ngôi vị công chúa là để tạo một danh phận cho cậu ấy chuẩn bị cho một hôn lễ chính trị trong tương lai.
- Hôn lễ chính trị? - Sica ngạc nhiên
- Có nghĩa là để giữ vững uy thế và quyền lực của mình. Các quốc gia theo thể chế Quân Chủ lập hiến sẽ kết thông gia với nhau. Yuri sẽ có hôn phu, và người đó sẽ là một người kế vị trong tương lai của một quốc gia nào đó. Tất cả đều do Hoàng Thất quyết định, nhưng dù sao thì đó cũng là bí mật khác của cậu ấy, tớ không biết chuyện này.. Mà cậu còn chuyện gì khác cần biết không?