Ngân Quỳnh bèn hất tay Ngân hằng ra nói:
- Không mượn chị quản tôi.
- Em…- Ngân Hằng không ngờ lại bị Ngân Quỳnh hất mạnh nên lảo đảo lùi vài cái, rất may Minh Nhật đã giơ tay đỡ cô không té ngã.
Sauk hi lấy lại sự thăng bằng, Ngân hằng tức giận chỉ thẳng vào mặt hai tên kia nói :
- Em có biết hai tên này dự định làm gì em hay không hả? Hai tên này định lừa em đi ra chỗ vắng rồi giở trò xàm sỡ đó.
- Này, cô đừng ỷ mình là chị Ngân Hằng rồi muốn nói gì là nói nha. Bạn của tôi sao là người xấu được – Hạ Huyền đẩy mạnh Ngân hằng đanh đá bênh vực hai thằng bạn.
Hai tên này nghe Ngân Hằng nói, bọn chúng lập tức đưa mắt nhìn nhau, ngay lập tức hung hổ mắng Ngân hằng để hòng chối tội.
- Này, bạn đừng có mà ngậm máu phun người nha, tụi mình nghĩ vậy hồi nào chứ? – Một tên hung hắng sấn tới trước mặt Ngân Hằng định đánh nhưng Minh Nhật đã trừng mắt với hắn ta, dù trong đêm tối, dưới ánh sang của trăng. Đôi mắt cậu vẫn sáng rực đến đáng sợ khiến tên kia e sợ. Hắn ta đành lùi lại mấy bước.
Tên kia thấy vậy thì tỏ vẻ ôn hòa khôn khéo hơn:
- Mình không hiểu tại sao bạn nói hai đứa mình như vậy, nhưng mà tụi mình chỉ rủ hai bạn ấy ra đây dạo mát thôi mà, không hề có ý định xấu nào hết.
- Bạn còn chối, rõ ràng lúc nãy ở chỗ để nước, mình đã nghe hai bạn bàn cách dụ các bạn nữ ngoan hiền ra chỗ vắng để làm bậy – Ngân Hằng vạch trần sự thật của hai tên này.
Cái tên kia vì biết chỗ để nước khá tối, Ngân hằng lại không bật đèn, nên lập tức chối bay chối biến.
- Có thể là hai người khác thì sao, tụi mình bị oan, nãy giờ tụi mình chơi cùng với các bạn trong lớp.
Giờ mới rũ hai bạn ấy ra đây chơi mà.
- Bạn nói dối – Ngân Hằng lập tức khẳng định ngay, cô nghe rất rõ và cũng không hề lầm giọng nói có chút khàn này.
- Chị đủ rồi, đừng cho rằng bạn bè mình tốt, còn bạn bè của người khác là xấu – Thấy cuộc tranh cãi không đi tới đâu, Ngân Quỳnh đứng ra bênh vực bạn mình.
- Phải đó, bạn đừng có quản chuyện của tụi tôi, bạn nghĩ bạn là ai chứ - Hạ Huyền dẫu môi nói.
- Tôi là chị của Ngân Quỳnh, tôi có quyền khuyên can em mình để nó không bị kẻ xấu hại – Ngân Hằng đanh mặt đáp, nói xong cô kéo Ngân Quỳnh bỏ đi thật nhanh tránh khỏi bọn người kia.
Ngân Quỳnh bị Ngân hằng lôi tới gần bờ song, cô vừa thấy tức giận vừa thấy xấu hổ trước bạn bè nên giãy giũa muốn thoát ra.
- Chị mau bỏ tay em ra, em lớn rồi, em tự biết bản thân mình nên làm gì, không cần chị phải quản.
- Nếu em không phải là em gái chị, chị cũng không khi không mà đến quản em .
Cả hai cứ thế dung dằn với nhau, hạ Huyền chạy theo lôi Ngân Quỳnh ra khỏi Ngân hằng. Cả ba giằng co nhau dữ giội, nhưng sau đó, trong đêm tối, Ngân Hằng bị ai đó đẩy mạnh từ phía sau, theo quán tính cô giơ tay về phía trước mình, không ngờ phía trước cô là Ngân Quỳnh.
Một tiếng tùm vang lên trong đêm tối.
Dưới ánh trăng mờ ảo, một bóng người nhấp nhô dưới sông.
- Ngân Quỳnh – Một tiếng hét vang lên.
Các bạn đang đọc truyện "Nơi Ấy Có Anh" Tại WWW.YeuGiaiTri.MoBi chuc các bạn vui vẻ !
Chương 5 : -3
Đêm tối thanh tịnh, trăng sáng dìu dịu, mặt hồ phẳng lặng in bóng trăng, cuối cùng bị đánh thức.
Ngân Hằng mặt mày xanh xám, hoảng hốt khi thấy Ngân Quỳnh nhấp nhô dưới nước. Khi trồi lên khi sụp xuống, vùng quẫy hai tay đầy hoảng sợ. Cô muốn lao xuống cứu Ngân Quỳnh, nhưng bản thân lại không biết bơi, chỉ có thể khổ sợ gọi:
- Ngân Quỳnh , Ngân Quỳnh…cứu với….
Cô còn chưa dứt lời thì đã thấy một bóng người lao xuống dưới cứu Ngân Hằng, mọi người xung quanh nghe cãi vã vội chạy đến nhìn thấy vậy cũng hoảng hốt kêu lên rồi chạy đến xem.
Minh Nhật cuối cùng cũng bơi được tới chỗ Ngân Quỳnh và ôm lấy cô ấy đang trong cơn hoảng loạn rồi bơi vào. Mọi người thấy vậy thì nhẹ nhỏm thở phào. Nhưng Hạ Huyền đã quay sang Ngân hằng trách móc:
- Bạn thật là độc ác mà, tại sao lại có thể cố ý đẩy Ngân Quỳnh xuống dưới hồ như thế chứ, nước hồ lạnh như thế mà Ngân Quỳnh lại không biết bơi, nếu không có người nhảy xuống cứu, cô ấy chết đuối thì sao hả. Bạn thật là độc ác mà.
Nét mặt Hạ Huyền đầy hung dữ, từng câu từng câu cố ý nói lớn cho tất cả mọi người nghe việc Ngân Hằng cố tình đẩy Ngân Quỳnh xuống hồ.
- Mình không có, mình không cố tình đẩy Ngân Quỳnh xuống dưới hồ, chính là …- Ngân Hằng vội vàng lên tiếng giải thích.
- Bạn còn ngụy biện, tôi thấy rõ ràng bạn đẩy Ngân Quỳnh xuống hồ mà còn dám chối – Hạ Huyền sợ Ngân Hằng nói ra việc bị mình đẩy cô ấy mới dẫn đến việc Ngân Quỳnh rơi xuống nước, bèn cướp lời nhanh chóng.
Mọi người xung quanh cũng bàn tán xôn xao, vì khi họ tới, dù ánh sáng rất mờ, nhưng vẫn thấy đôi tay vươn ra phía trước của Ngân Hằng hướng về phía Ngân Quỳnh .
- Ngân Quỳnh là em gái mình, tại sao mình có thể cố ý đẩy em gái mình xuống hồ chứ - Ngân Hằng trầm giọng nói.
- Em gái….haiz, hai người đúng là chị em, nhưng là cùng cha khác mẹ có đúng không. Bạn ghét mẹ con Ngân Quỳnh đã chen vào giành lấy tình thương của ba bạn. Rấp tâm muốn đuổi mẹ Ngân Quỳnh ra khỏi nhà. Bây giờ lại hại Ngân Quỳnh phải ngâm lạnh dưới sông. Bạn thừa biết từ nhỏ sức khỏe Ngân Quỳnh rất yếu, bạn làm như vậy có phải là muốn cô ấy bệnh rồi chết hay không? Bạn sợ họ giành gia tài với bạn nên muốn loại bỏ hai mẹ con họ có phải không? – Nhưng lời chất vấn của Hạ huyền đầy bén nhọn, đều muốn dồn Ngân Hằng vào con đường bất nghĩa mới cam lòng.
Mọi người nghe Hạ huyền nói đều ồ lên sau đó đều nhìn Ngân Hằng một cách khinh bỉ.
- Bạn nghe cho rõ đây, mình nói lại lần nữa, mình không cố tình đẩy Ngân Quỳnh. Muốn hỏi tội thì để Ngân Quỳnh lên tiếng đi, còn bạn, bạn không có quyền gì ở đây mà mắng **** người khác. Những chuyện khác là chuyện nhà của mình, không đến lượt bạn xen vào – Ngân Hằng trấn tĩnh đanh mặt đáp, cô không muốn giải thích nhiều nữa, bởi vì ở đời này, càng chối bỏ là càng phủ nhận, cứ yên lặng rồi thời gian cũng có thể chứng minh tất cả. Đối với kẻ điêu ngoa đanh đá như Hạ Huyền, chỉ có biện pháp cứng rắn mới có thể trị được.
- Tôi là bạn thân của Ngân Quỳnh, tôi có quyền đòi công bằng cho bạn của tôi – Hạ huyền cao giọng đáp.
Ngân Hằng cười nhạt nhìn Hạ Huyền với đôi mắt lạnh lẽo khiến cô ta hơi hoảng vì hành động xấu xa của mình.
- Bạn thân, bạn thân tới cỡ nào, thân hơn người có cùng dòng máu như tôi sao? Nếu muốn xét xử tôi, người có tư cách là ba tôi, là mẹ Ngân Quỳnh, là thầy cô phụ trách ở đây. Còn bạn, bạn không đủ tư cách.
Cô biết người đẩy mình là Hạ Huyền, là cố ý hay vô tình….thì cô ta cũng biết rõ điều đó. Nhưng cô ta vẫn cứ một mực khăng khăng là Ngân hằng cố ý đẩy Ngân Quỳnh, rõ ràng là muốn nhân cơ hội này để mắng **** sỉ nhục cô mà. Rõ ràng cô ta có ý đồ, cho nên chắc chắc trong lòng cô ta cũng có chút chột dạ, chỉ cần cô đánh mạnh một cái cô ta sẽ im miệng ngay.
- Phải đó, đây là chuyện nhà người ta, không đến phiên kẻ xa lạ như bạn xen vào – Bảo Trâm chạy đến bên vực bạn mình, cô không tin là Ngân Hằng lại cố tình đẩy Ngân Quỳnh xuống nước đâu.
Quả nhiên Hạ Huyền bị ánh mắt và lời nó của Ngân Hằng làm cho sợ hãi đành câm họng lại, lại thêm Bảo Trâm và mấy người bạn trong nhóm cũng bước đến bên cạnh Ngân hằng nên chỉ biết trừng mắt nhìn Ngân hằng giận dữ.
Ngân Hằng không thèm để ý đến Hạ Huyền cô lo lắng quay lưng nhìn Minh Nhật và Ngân Quỳnh đang dồn sức lên bờ. Mọi người cũng thay nhau đưa họ lên bờ.
Ngân Quỳnh được đặt nằm sãi dưới mặt đất, Minh Nhật nhanh chóng làm hô hấp nhân tạo cho Ngân Quỳnh, mỗi cái ấn tay của Minh Nhật trên lồng ngực Ngân Quỳnh đều khiến cô ói nước đã nước vào bụng ra. Minh Nhật thấy Ngân Quỳnh đã bắt đầu tỉnh lại thì dừng tay lại rồi đánh tay tát nhẹ vào má Ngân Quỳnh để cô tỉnh táo:
- Này, bạn thấy sao rồi?
Ngân Quỳnh chỉ ho sặc sụa chứ không trả lời Minh Nhật, cả người cô ướt đẫm, bị những cơn gió thổi tới khiến toàn thân lạnh run.
- Ngân Quỳnh, em sao rồi – Ngân Hằng cũng lo lắng vô cùng, cô sà xuống ngay bên cạnh, vuốt những sợi tóc đang dính bết trên mặt Ngân Quỳnh, giọng khàn đặc, tay cô nắm lấy tay Ngân Quỳnh xoa xoa muốn làm ấm cho em gái..
Ngân Quỳnh hé mắt nhìn Ngân hằng rồi lạnh lung khép mắt lại, cô rút bàn tay mình ra khỏi tay Ngân Hằng. Ngân hằng nhín thái độ ghét cực độ của Ngân Quỳnh thì đau lòng vô cùng, tròng mắt cô nhanh chóng kéo màn nước, song mũi cay cay, môi mím chặt để khổng bật khóc.
Minh Nhật thấy vậy liền nói:
- Để mình đưa Ngân Quỳnh vào phòng cái đã, cô ấy cần thay đồ ướt ra nếu không sẽ bệnh mất.
Ngân Hằng gật đầu, định đứng lên giúp Minh Nhật đã Ngân Quỳnh lên thì lần nữa Ngân Quỳnh hất tay cô ra khỏi người cô ấy, rồi vòng tay lên cổ Minh Nhật để cô bế mình lên. Minh Nhật đành bế bổng Ngân Hằng chạy đi, để lại Ngân hằng ở đó.
Mọi người cũng bắt đầu giải tán, tiếp tục tham gia trò chơi dở dang của họ.
- Ngân Quỳnh sẽ không sao đâu, yên tâm đi – Nhật Tân vỗ vai Ngân Hằng trấn an.
- Phải đó, tụi mình biết bạn không cố ý đẩy Ngân Quỳnh xuống mà, đừng quan tâm tới miệng lưỡi thiên hạ - Bảo Trâm cũng nhẹ nhàng bảo.
- Mình biết rồi, mọi người về trước đi , mình muốn ở lại đây một lát rồi về ngay – Ngân hằng khẽ khàng bảo.
Mọi người nghe vậy cũng không ép cô, lục tục kéo nhau về.
Còn một mình Ngân Hằng ở lại bên bờ sông, cô cảm thấy cô đơn vô cùng, ánh trăng sau cơn khuấy động của mặt hồ lại tiếp tục nghiêng mình dưới nước, nhấp nhô theo từng đợt nước gợn sóng nhẹ.
Cảnh vật đêm khuya buồn bã và ãm đạm, nhưng nó lại là thứ che chở cho tâm hồn đơn côi và quạnh quẽ của cô lúc này.
Đằng sau lưng cô vang lên bước chân chậm rãi, sau đó áp sát bên cạnh cô rồi dừng lại.
Ngân Hằng nhìn sang hướng đó, cô hơi ngạc nhiên khi thấy người đó là Lâm Phong, cậu đứng im lặng, mắt nhìn mặt trăng dưới hồ, không nói tiếng nào. Ngân Hằng cũng quay đầu nhìn về phía trước, lát sau cô mới lên tiếng hỏi:
- Có phải bạn cũng nghĩ mình đã đẩy Ngân Quỳnh xuống hồ không?
Lâm Phong quay đầu nhìn thẳng vào mắt cô rồi chậm rãi lắc đầu, tuy trong đêm tối, nhưng ánh mắt cậu rất sang, cô tuy không thể thấy được bóng hình mình trong đôi mắt ấy, nhưng cô không hề thấy sự lừa dối. Lòng nhẹ nhỏm khi nhìn thấy đôi mắt kia, cô khẽ mĩm cười quay mặt tiếp tục nhìn về màn đêm phía trước.
Lâm Phong không nói một lời nào, chỉ đứng im lặng như vậy. Nhưng chính vì cậu đứng như vậy mà Ngân hằng lại cảm thấy mình không hề cô đơn, cô lần nữa quay đầu nhìn Lâm Phong nói:
- Cám ơn.
- Có muốn gnhe một câu chuyện vười không? – Lâm Phong ngồi bệch xuống đất hỏi.
- Muốn – Ngân Hằng đáp lời rồi cũng ngồi xuống bên cạnh cậu.
Lâm Phong bèn kể ngay:
- Năm người bạn gồm Điên, Não, Ngu Ngốc, Ai Đó và Không Người Nào sống trong cùng một phòng.
Một ngày nọ, vì mâu thuẫn nhỏ, Ai Đó giết chết Không Người Nào. Do Não đang ở trong phòng tắm, nên Điên đã gọi điện cho cảnh sát:
- Đồn cảnh sát có phải không?
- Đúng rồi, có chuyện gì vậy?
- Ai Đó đã giết Không Người Nào.
- Mày điên à?
- Vâng, tôi là Điên đây.
- Mày không có não chắc?
- Không, Não đang ở trong phòng tắm.
- Đúng là đồ ngu ngốc điên.
- Không, thưa ngài, thằng Ngốc đang đọc sách.
Lâm Phong kể tới đây Ngân hằng phá ra cười:
- Đúng là buồn cười thật. Nhưng xem ra truyện này không hợp với khung cảnh hiện giờ thì phải.
- Vậy mình kể một câu chuyện khác.
Ngân Hằng bén ngồi im lặng nghe.
- Kể rằng ngày xưa ở một ngôi làng vùng ngoại ô có một đôi trai gái là Ami và Edible. Hai người này sống cạnh nhà nhau từ nhỏ và họ chơi với nhau rất thân. Ngày tháng dần trôi, cô bé và cậu bé của ngày ấy nay đã trưởng thành. Edible giờ đây là một người có gương mặt khôi ngô, tuấn tú, dáng người cao cao và là tầm ngắm của biết bao cô gái trong làng. Nhưng anh không để ý tới ai cả vì trong lòng anh đã có hình bóng của người ấy, người con gái mà anh yêu chính là cô bé hồi đó bây giờ cũng đâu còn bé nữa đâu. Với làn da trắng, đôi môi mỏng, nho nhỏ, hồng hồng, xinh xinh cùng với mái tóc bồng bềnh màu gỗ nâu, những đường cong xoăn ôm lấy bờ vai nhỏ bé và khuôn mặt khả ái của Ami làm bao nhiêu chàng trai say đắm và mong ước có được trái tim nàng. Nhưng Ami chỉ đồng ý lấy ai thoả mãn được yêu cầu đó là đem về cho nàng một loài hoa lạ và nàng cảm thấy thích. Biết bao nhiêu chàng trai đã thử và đều lắc đầu bỏ cuộc. không ai có thể tìm ra loài hoa mà nàng thích kể cả Edible người hiểu rõ tính cách của nàng nhất.Ami và Edible thường hay cùng nhau vào rừng. Ami hái nấm còn Edible săn thú.
Kể tới đây, Lâm Phong dừng lại cởi chiếc áo khoát của mình ra khoát cho Ngân Hằng đang có chút lạnh, cô cũng không khách sáo, cứ thế khoát chiếc áo lên người. Chiếc áo mang hơi ấm của Lâm Phong, còn tỏa ra mùi hương bạc hà vô cùng dễ chịu khiến Ngân hằng cảm thấy ấm áp vô cùng.
- Vào cái ngày hôm ấy, lúc hoàng hôn khi mà giỏ nấm của Ami đã đầy và Edible cũng đã săn được một chú nai rừng. Hai người cùng nhau đi về, nhưng hôm nay họ ko về đường cũ như mọi khi nữa mà họ đã rẽ sang đường khác. Trên đường về, họ cùng nhau trò chuyện và ngắm cảnh rừng núi. Bỗng Ami nói lớn, gọi Edible và chỉ cho anh bụi hoa dạ màu tim tím mọc trên vách núi cao. " Chính là nó, loài hoa ấy, Ami thích, rất thích.
Edible nhìn lên bụi hoa rồi nói với Ami:
- Ami đứng đây chờ tôi, tôi sẽ hái xuống cho Ami
- Không không được. Edible vách núi cao và nguy hiểm lắm
- Nhưng đó là loài hoa Ami thích, Edible sẽ lấy xuống cho Ami.
- Không, Ami khôngcho Edible đi.Lúc đó, Edible nhìn Ami mỉm cười rồi dùng ngón tay trỏ cốc nhẹ vào trán Ami." Ami ngốc, đứng đây chờ anh, anh sẽ quay trở lại, sẽ mang nó xuống cho Ami, sẽ mang hạnh phúc đến cho Ami mãi mãi".
Nói xong anh từ từ leo lên vách núi ấy. MẶc cho Ami ngăn cản. Vách núi cao dựng đứng thật nguy hiểm không cẩn thận trượt chân thôi là mất mạng ngay."Được rồi cuối cùng thì Edible cũng làm được" Edible nắm được bụi hoa trong tay quay xuống nói với Ami nhưng tại sao tự nhiên anh lại cảm thấy chóng mặt quá.
Sao dưới mặt đất bây giờ lại có nhiều Ami thế. Anh bình tĩnh lại, quay xuống nói với Ami:" Ami! Edible làm được rồi, anh làm được rồi nhé!"Anh thả bụi hoa xuống cho Ami rồi sau đó tìm cách leo xuống. Lạ quá, đầu anh đau lắm, mắt không còn nhìn thấy gì nữa chóng hết cả mặt. Đau quá, anh không thể minh mẫn được nữa. Tay anh mỏi dần, chân mềm nhũn ra…
-Edible…..KHÔNG…..
Ami hét lên khi thấy Edible đang rơi xuống, thả người trong không trung.
Anh quay mặt về phía Ami nói: xin đừng quên tôi rồi nở nụ cười mãn nguyện và anh đã đi xa xa mãi.Ami ngồi đó, ngồi bên bờ vực thẳm, ngồi như người mất hồn, không nói, không cười tay cầm lấy bụi hao tim tím ấy. Cô ngồi đó cho đến khi người trong làng vào tìm kiếm và đưa cô về. Một mình cô về được thôi còn Edible thì giờ đã không về được nữa rồi. Ami không khóc, cô không ăn uống gì cả, suốt ngày chỉ lặng lẽ ngồi trong vườn chăm sóc cho bụi hoa tim tím ấy, bụi hoa khiến cho Edible không về được nữa. Cứ như thế trong suốt một thời gian, cho đến một ngày cô đã chìm vào giấc ngủ dài, dài đến nỗi không bao giờ tỉnh lại và trong giấc ngủ đó chắc chắn 1 điều rằng cô và Edible đã gặp được nhau và họ là của nhau mãi mãi. Sau khi ami chết đi loài hoa tim tím ấy được người dân trong làng chăm sóc cẩn thận. Ai ai cũng thương xót cho đôi tình nhân trẻ. Ban đầu họ đặt tên cho nó là For get me not, sau nhìêu năm và qua được trồng ở nhiều nước nó lại có những cái tên khác nhau như Muget De Mai, Thạch thảo …và những đôi tình nhân trẻ thường tặng cho nhau loài hoa này để rồi sẽ mãi mãi không quên nhau, sẽ luôn ở bên nhau cho dù là chết.