watch sexy videos at nza-vids!
Wap hay
[Tiểu Thuyết] Không Yêu Thì Thế Nào (Nhan Tịch
[Tiểu Thuyết] Không Yêu Thì Thế Nào (Nhan Tịch
Xuống Cuối Trang
Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là

[Tiểu Thuyết] Không Yêu Thì Thế Nào (Nhan Tịch

full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.


"Cậu không tin mình?" Chu Lập Luân giống như bị đả kích mạnh, "Mình xuất thân là con nhà nòi, theo học cả y học Trung Quốc và y học phương Tây chẳng lẽ là bằng giả, bậc sắp làm cha mẹ như các cậu, mình đề nghị nên mua sách về phương diện này mà tự nâng cao thêm kiến thức đi."
Mặc Vũ vội đưa ra một quyển sách, "Tại vẻ mặt lúc nãy của cậu rất nghiêm túc."
Chu Lập Luân nhã nhặn cởi găng tay y khoa, "Mình tốt xấu gì cũng là bác sĩ, cậu không tôn trọng mình thì cũng phải tôn trọng nghề nghiệp của mình chứ. Ai bảo cậu chỉ vì viêm dạ dày nho nhỏ lại gọi mình đến gấp lúc giữa đêm khuya, mới mở miệng đã mắng mình khách sáo giả, cuối cùng còn nghi ngờ kết quả chuẩn đoán bệnh của mình, cho cậu khẩn trương một chút như vậy cũng vẫn là nhẹ cho cậu rồi."
Tôi vô lực thở dài, thứ tôi nghi ngờ không phải là tiêu chuẩn nghề nghiệp của anh ta là đạo đức nghề nghiệp.


Đúng rồi, bộ dáng nho nhã này tôi đã gặp qua rồi thì phải, cẩn thận nhớ lại, xưa giờ khi gặp ai tôi sẽ không quên người đó, đúng rồi, anh ta chính là người ngày hôm nay đã đụng trúng tôi lúc ở bệnh viện, nếu không phải vì vừa rồi quá lo lắng, tôi hẳn đã sớm nhận ra anh ta.
"Bác sĩ Chu, chiều nay ở khoa phụ sản bệnh viện anh có đụng trúng ai không?"
"Sao? Sao cô lại biết?" Chu Lập Luân cẩn trọng nhìn chằm chằm tôi, "Chẳng lẽ cô là người đó. . . ."
Tôi gật gật đầu, tôi chính là người bị anh ta đụng trúng, nói một cách chính xác, là người sắp bị anh ta đụng ngã.
"Phải rồi, tôi còn có việc, cô uống thuốc rồi chườm nóng bụng, sẽ giảm đau rất hiệu quả, nếu hai người còn lo lắng, ngày mai đến phòng khám của tôi làm xét nghiệm toàn diện, là miễn phí hoàn toàn." Chu Lập Luân lấy thuốc, còn cẩn thận ghi chú giờ uống, rồi làm ra vẻ bận rộn muốn rời đi.
Tôi âm thầm buồn cười, xem ra anh ta hiểu được nếu làm cho Mặc Vũ biết là anh ta thiếu chút nữa đụng ngã tôi, hại tôi lo lắng, chỉ sợ anh ta sẽ không được dễ dàng quay về như vậy.
"Cảm ơn bác sĩ Chu, đi thong thả, không tiễn. À, chúc anh may mắn." Hi vọng vấn đề của anh ta và cô gái tôi gặp ở bệnh viện sẽ được giải quyết ổn thỏa.
Chu Lập Luận vội vàng rời đi, Mặc Vũ lúc này mới lên tiếng, "Nghe cũng đã lâu rồi, vậy cũng nên đi ra đi."
Cửa phòng ngủ bị đẩy ra, Thúy Tây mang theo vẻ ảo não tiến vào phòng.
"Thì ra là anh biết em đứng ngoài cửa, em chỉ là muốn xem thử em có thể giúp gì được không thôi." Thúy Tây vừa ngượng ngùng nói vừa bước vào.
"Em đừng gây thêm chuyện là tốt rồi. Nói đi, buổi tối em bắt An Tịnh đi những đâu?"
"Cũng không phải thế. Cũng chỉ đi mua sắm. . ." Khi thấy ánh mắt của Mặc Vũ, cô lại cúi gằm đầu, nói nhỏ thêm "còn đi chợ đêm ở gần đấy."
"Hai người đã ăn cái gì? Cô ấy sao lại bị đau bụng?" Mặc Vũ lại tiếp tục thẩm vấn.
"Em không biết." Xem ra Thúy Tây thật đã chống đỡ không nổi rồi, tôi nhanh chóng tiếp lời, "Không có gì, em dẫn cô ấy đến quán kem em thích nhất, không cẩn thận ăn nhiều kem thôi."
Sau khi nghe lời tôi nói, Mặc Vụ quay về trạng thái buông lỏng tâm tình, nếu hắn biết chợ đêm là chốn như thế nào, hắn nhất định cầm tù chúng tôi ở nhà cũng không chừng.
"Trời đã vào thu, sao còn dám ăn nhiều kem như vậy." Cũng may hắn không tức giận nữa.
Tôi ảo não nói, "Em đã biết lỗi rồi mà."
Nhìn bộ dáng của Thúy Tây, tôi đoán cô nàng nằm trên giường cũng không ngủ được, hiện tại đã là hai giờ sáng, thực bội phục sức lực của cô ta. "Đúng rồi Thúy Tây, cô còn không mau đi ngủ đi." Chằng lẽ cô nàng còn muốn tiếp tục bị giáo huấn sao.
"Anh cả, em đi ngủ trước, có việc gì thì gọi em."
Mặc Vũ vuốt cằm, "Nhớ kĩ, nếu em còn tiếp tục làm loạn, anh lập tức đem em đóng gói gửi về nhà."
"Vâng, vâng" Thúy Tây gật đầu lia lịa rồi chạy ra ngoài. Kì quái, sao cô nàng lại chịu nghe lời như vậy, cô gái thông minh không sợ trời không sợ đất ở trước mặt tôi đâu rồi nhỉ.
Phòng ngủ to lớn lập tức trở nên im lặng.
Mặc Vũ tiến đến bên người tôi, nhìn tôi uống thuốc. "Tốt lắm, hiện tại đến vấn đề của em."
Tôi thì có vấn đề gì? "Chỉ là ăn hai que kem thôi mà." Không cần việc nhỏ như thế mà hắn cũng truy cứu chứ.
"Anh không hỏi chuyện này. Em hình như có quen Chu Lập Luân." Nghe được ngữ khí khẳng định rõ ràng trong lời nói của hắn, tôi biết rõ không thể gạt được hắn điều gì cả.
"Ai nói em quen anh ta."
"Thế sao lúc nãy hai người lại ăn ý vậy." Hắn quả nhiên còn canh cánh trong lòng, tên này đúng là lòng dạ hẹp hòi.
Tôi lúc nào thì ăn ý với Chu Lập Luân chứ? "Em không biết anh ta, chính là hôm nay ở bệnh viện có thấy anh ta, anh ta chạy theo xin lỗi bạn gái đang giận dỗi, bị em bắt gặp, thấy anh ta xấu hổ nên em vội đi ngay." Câu trả lời này tuy không hoàn toàn là thật nhưng cũng tạm tin tưởng được.
"Bụng còn đau không?"
Tôi lắc đầu, "Em hôm nay có phải rất ngốc không?" Nói ra cũng thật kì lạ, từ sau khi Thúy Tây xuất hiện, tôi lại thấy mình càng ngày càng ngốc.
"Không có. Nhưng anh sẽ nhớ kĩ ngày hôm nay, bởi
..Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro,chúc các bạn vui vẻ...
vì hôm nay có một cô gái xinh đẹp khó hô phải sinh con cho anh." Hắn cười nói, lại khôi phục vẻ mặt chế nhạo như mọi khi.
"Khoe mẽ." Tôi thấp giọng nói, đồng thời tránh đi ánh mắt hắn.
Đồng hồ điểm hai giờ sáng, tôi trừng mắt liếc hắn một cái, hắn tựa hồ không hề muốn ngủ, "Muộn rồi, em muốn ngủ." Nói xong tôi hoang mang rối loạn vươn tay tắt đèn, nói thật, không nhìn vẻ mặt của hắn mới khiến tôi giữ được vẻ bình tĩnh kiên định.
Thật là một đêm kì lạ, tôi hệt như đã trải qua lễ rửa tội sau một hồi sinh li tử biệt, sau đó đột nhiên có người nói cho tôi biết, hết thảy đều là nhầm lẫn, thật ra mọi thứ đều tốt đẹp cả. Mặc Vũ nằm bên cạnh tôi, một bàn tay còn đặt trên bụng tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay hắn thấm vào da thịt làm lòng tôi thấy bất an.
Trong thân thể trào lên một thứ cảm xúc gì đó rất khó diễn đạt. Sau vài lần cố gắng tôi cũng buông xuôi không cố gắng ngủ nữa.
"Anh ngủ rồi à?" Tôi nhẹ giọng hỏi.
"Chưa." Hắn trả lời mơ hồ không rõ, bàn tay đặt trên bụng tôi lại bắt đầu nhẹ nhàng xoa, làm như chứng minh hắn không phải đang nói mớ.
"Nghĩ gì thế?"
"Anh rất ít khi thấy em biểu lộ cảm xúc như thế này." Giọng nói của hắn có vẻ thanh tỉnh hơn tí chút.
Chỉ biết hắn đứng đắn không được bao lâu.
"Nếu ngủ không được, không bằng trò chuyện," tôi khẽ điều chỉnh tư thế nằm trong lòng hắn cho thoải mái, "Vậy nói về anh đi."


Có thể là vì tự nhiên lại xuất hiện một cô em gái của hắn, lúc này tôi mới ý thức được hiểu biết của tôi về Mặc Vũ cũng chỉ là những thứ được viết trong báo chí, đều là về quyền thế tài phú của hắn, còn lại tôi hoàn toàn mù tịt.
Hắn thở dài, "Anh nghĩ rằng cả năm nay bên nhau hẳn em phải tường tận về anh rồi chứ."
Tôi nhéo nhéo mu bàn tay hắn, hắn lúc nào cũng thế, nói chuyện đứng đắn chẳng được bao lâu.
"Đúng thật độc nhất là lòng dạ phụ nữ."
Tôi khinh bỉ nhìn hắn, "Nói em nghe về nhà anh đi."
"Em bắt đầu quan tâm đến người nhà anh? Thật là hiện tượng tốt."
Trong đêm tối, tay tôi tiếp tục lần mò xuống dưới.
"Em tha cho anh đi, ai chịu nổi em sờ loạn như vậy chứ." Tôi ửng hồng mặt, tay đã bị hắn cầm lấy.
"Anh trên có cha mẹ già, dưới có hai đứa em gái, không biết em thấy hứng thú ở chỗ nào?"
"Vì sao anh và Thúy Tây thoạt nhìn đều rất giống người Trung Quốc?"
"Mẹ anh là Hoa kiều, nghe nói bà cố anh là hoàng tộc Mãn thất cho nên anh cũng coi như có huyết thống phương Đông. Anh và Thúy Tây giống mẹ, còn cô út thì giống cha, hoàn toàn không có nét nào của người phương Đông cả."
"Thì ra là thế." Nhưng tôi vẫn không tưởng tượng được vì sao tính tình Mặc Vũ lại trở thành thế này.
Trong bóng đêm tôi nghe giọng hắn có chút cười khẽ.
"Vậy anh đến Trung Quốc làm gì?" Tôi như lơ đãng hỏi, hơn nữa cũng chuẩn bị sẵn tâm lí, hắn nếu dám trả lời cho có lệ hòng lừa gạt con nít, tôi sẽ nhéo hắn vài cái.
"Anh có một hạng mục đầu tư trong sáu năm, anh đến Trung Quốc công tác chính là vì hạng mục này."
Không nghĩ tới hắn lại trả lời như vậy, như vậy cũng tốt, hắn cũng không trả lời là vì người nào đó mà đến Trung Quốc.
"Thôi đi, không muốn biết cơ mật buôn bán của anh." Tôi cũng không muốn hỏi đến công việc của hắn, cho dù dùng chung một thư phòng, tôi cũng không cố ý xem tài liệu của hắn, cho dù là tài liệu hắn để mở sẵn trên bàn.
"Không có hứng thú à? Hạng mục lần này thành công, sẽ gây chấn động mọi người, trên trời dưới đất, từ Đông sang Tây đều coi như gặp phải địa chấn."
"Nghe có vẻ giống sự kiện 11/9 nhỉ." Nhưng chắc hắn chẳng có hứng thú với phần tử khủng bố đâu nhỉ.
Hắn lại cười rộ lên.
"Em không có hứng thú với chuyện của anh, nhưng anh lại rất hứng thú với chuyện của em, vì sao lại muốn đứa bé này, có phải đã yêu anh rồi hay không?"
"Đứa bé này với anh thì có liên quan gì đến nhau?" Em muốn có đứa con của chính mình, ai là cha đứa bé không quan trọng." Đây là lời thực lòng của tôi, tôi sẽ yêu thương đứa con này, tựa hồ như tôi được tái sinh, lại được lớn lên một lần nữa. Nói còn chưa xong, bàn tay trên bụng tôi bỗng tăng lực đạo.
Tôi sợ hãi kêu lên, "Anh dám nhéo em à?"
"Ai bảo em luôn lựa thời cơ hất nước vào mặt người khác." Hắn oán hận nói.
"Quân tử động khẩu bất động thủ, anh cũng không thể làm thế."
Gáy của tôi ngay sau đó liền rơi vào miệng sói.
Bàn tay tôi muốn tiếp tục đi xuống, nhưng ngay lúc đó miệng sói đã cắn lấy môi tôi, làm cho tôi không có khí lực làm gì nữa cả.
Không biết khi nào thì mơ mơ màng màng ngủ, tôi tựa hồ nghe thấy hắn cúi đầu thở dài một tiếng.
Mặc Vũ sẽ về trước bốn giờ chiều, càng ngày hắn về nhà càng sớm.
Bởi vì hắn thấy vẻ mặt tôi tái nhợt, thế nên hắn bắt tôi mỗi ngày đều kiên trì đến công viên phơi nắng, trước khi đi còn phải uống sữa, vì ánh nắng có thể giúp cơ thể tổng hợp vitamin D có trong sữa.
Lúc này mặt trời cũng không quá gắt, chính là vì phơi nắng rất dễ buồng ngủ, tôi thích nằm dài gối đầu lên đùi hắn phơi nắng, diện tích tiếp xúc với ánh nắng khi đó là lớn nhất, kì thật là vì muốn ngủ thật ngon.
Giờ trưa, công viên thật yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót và tiếng lật sách của Mặc Vũ. Hiện tại hắn đang giúp tôi khổ luyện cuốn "Bách khoa toàn thư về chăm sóc trẻ nhỏ", tôi vùi mặt vào áo hắn, bỗng nhiên tôi cảm thấy nếu lúc này có đứa nhỏ chạy tới chạy lui thì sẽ là cảnh tượng như thế nào.
"Mặc Vũ"
"Ừ"
"Hôm qua em cùng Ngải nhị có nói chuyện điện thoại."
"À? Ngải nhị sao?"

"Chính là vị hôn thê của Cảnh Kiệt - Ngải Vu. Cô ấy mời em tham gia tiệc rượu đính hôn của Ngải Bồng."
"À, anh cũng nhận được thiệp mời."
"Anh sẽ đi chứ?"
"Nếu em muốn đi thì cùng đi, nếu em không muốn thì anh ở nhà cùng em."
"Ngải nhị hi vọng em sẽ đến."
"Vậy thì đi thôi."
Tôi ngẩng đầu nhìn nhìn hắn, hắn vẫn đang đọc sách, trên mặt cũng không lộ biểu cảm đặc biệt gì, với trí thông minh tuyện đỉnh của hắn, không thể không biết mối quan hệ giữa tôi và Ngải Bồng. Về phần mình, tôi đang nghĩ phải đối mặt sao đây với ba người bọn họ, quá khứ thật sự đã vào dĩ vãng sao? Quên đi, không nghĩ nữa, toàn thân đắm chìm trong ánh nắng mặt trời, giống như đang bị thôi miên, nhắm mắt lại, dứt bỏ hết thảy đi.
Tôi lại giống như thường lệ, đem mặt chôn trong áo hắn mà ngủ.
Tuy rằng kích thước lưng áo có nới ra chút đỉnh, nhưng nhìn vẫn không ra dáng dấp mang thai, tôi còn cố ý chọn bộ lễ phục rộng thùng thình, xem kĩ mình trong gương, vẫn lộ ra những đường cong hoàn hảo, cũng chỉ có tôi biết đã có chuyển biến lớn ở đây.
Phụ tùng đi kèm duy nhất là đôi hoa tai, đôi hoa tai tòong teng rất trong trẻo nhưng mang nét lạnh lùng, nhưng đây lại là thứ tôi thích, không mang vẻ đẹp hoàn mĩ mà là hoang dại.
"Em hình như rất thích hoa tai kiểu dáng đặc biệt." Mặc Vũ nãy giờ đứng yên nhìn chằm chằm tôi cuối cùng cũng chịu lên tiếng.
Tôi từ chối cho ý kiến tiếp tục trang điểm.
"Em luôn thích hoa tai, trước kia anh tặng em bao nhiêu thứ, em cũng chỉ thích mỗi cái này."
Tôi thầm nghĩ, đúng thế, ngay cả quà của tôi cũng là một đôi hoa tai đá quí, kiểu dáng cổ điển, chắc chắn sẽ thích hợp với Nhược tam.
Tôi liếc mắt nhìn Mặc Vũ, tên này rất thông minh, "Tựa hồ tất cả các thói quen của em anh đều biết hết."
"Tiếc là biết thói quen của một người cũng không biểu hiện sự hiểu biết đối với một người." Hắn đứng dậy, "Được rồi, chúng ta cũng nên đi thôi."
Tiệc rượu được tổ chức tại sảnh lầu hai của khách sạn quốc tế, đây là sản nghiệp của Ngải gia. Trước cầu thang là một tấm bảng nhung đỏ thẫm, tôi nhìn lướt qua, không khỏi trợn mắt ngạc nhiên.
Đây đúng là một tấm bảng chỉ dẫn bình thường, thế nhưng chữ viết trên đó lại làm cho tôi không thể tin được: "
"Tập đoàn Tân thế kỉ chúc mừng tiệc rượu đính hôn của ngài Ngải Bồng cùng Mạch Nghệ tiểu thư."
Mặc Vũ cũng đứng lại, "Làm sao vậy?" Hắn khó hiểu nhìn tôi.
"Thiệp mời của anh đâu, lấy ra em xem nào."

Mở thiệp mời ra, đúng vậy, trên đó rành mạch viết tên của Mạch Nghệ.
"Sao lại biến thành tiệc đính hôn của Ngải Bồng và Mạch Nghệ thế này?" Tôi thốt lên, căn bản là tự vấn bản thân mình. Chính là Ngải Bồng cùng Mạch Nghệ sao? Bọn họ như thế nào lại thành ra thế này?
"Mười ngày trước anh nhận được thiệp mời từ chính tay cô ấy, cô ấy cũng là bạn em đúng không?" Mặc Vũ không hề kinh ngạc thái độ nghi ngờ của tôi.
"Điều này sao có thể chứ?" Tôi nhìn hắn, rồi lại thôi, hắn sao có thể biết được tường tận gút mắt trong đó chứ.
"Không có gì, em nhận nhầm người thôi."
"Vậy được rồi, từ giờ trở đi em thu hồi biểu tình kinh ngạc này đi nhé, bọn họ đang nhìn em đấy." Nói xong hắn để tay tôi vào khuỷu tay hắn, ý bảo tôi hãy hoàn hồn đi.
Ngải Bồng cùng Mạch Nghệ. . . bọn họ đứng cách đó không xa, từ khoảng cách này tôi có thể thấy rõ vẻ mặt tươi cười của Mạch Nghệ.
"An tứ, Ngải nhị nói cậu sẽ đến, mình còn không tin, đều nghĩ cậu đột nhiên biến mất, thì ra là bị người khác đem giấu đi." Mặc nhất hưng phấn nói, vẻ mặt không khỏi sáng lạng rạng rỡ.
Tôi chỉ là hơi nhấc môi cười, cố gắng duy trì vẻ điềm đạm, thình lình xảy ra việc này khiến tôi nhất thời không biết phải đối mặt sao đây.
"Chúc mừng hai người." Mặc Vũ vươn tay về phía Ngải Bồng.
"Cảm ơn, hi vọng Mặc tiên sinh hôm nay sẽ có một buổi tối vui vẻ." Ngải Bồng bắt tay Mặc Vũ, vẻ mặt anh ta bình thản khiến kẻ khác không thể dò được tâm tư bên trong.
"An tứ, lát nữa mình sẽ nói chuyện với cậu sau." Mạch nhất nói nhỏ với tôi, cậu ta còn nhìn tôi chớp chớp mắt, "Hai

người vào đi, Ngải nhị nhất định nóng ruột rồi đấy, hai người cứ tán gẫu, mình phải ở ngoài này làm bình hoa thêm chút nữa mới được."
Tôi cười, quả nhiên bình hoa nói xong lập tức quay lại dáng vẻ tao nhã, lộ ra nụ cười hào phóng cao quý.
"An. . . . tứ. . . !" Ngải nhị cầm lấy tay tôi, thấy biểu hiện của cô ấy, nếu không phải có Cảnh Kiệt ở bên, cô ấy nhất định sẽ kích động mà ôm lấy cổ tôi. Thật là khoa trương mà, lần nghỉ đông trước cô ấy theo Cảnh Kiệt du ngoạn khắp nơi, suốt kì nghỉ không gặp tôi cũng không thấy cậu ấy kích động như vậy.

Trang: « Trước 12223[24]2523 Tiếp
Đến Trang
Trang Chủ Đọc Truyện [Tiểu Thuyết] Không Yêu Thì Thế Nào (Nhan Tịch
Lên Đầu Trang

Truyện Teen Hay Khác

XtScript Error: Timeout.
Trang chủ
Tác giả: Luân Trần Google+
U-ON - 75