watch sexy videos at nza-vids!
Wap hay
Truyện Học Viện Hoàng Gia
Truyện Học Viện Hoàng Gia
Xuống Cuối Trang
Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là

Truyện Học Viện Hoàng Gia

full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.


- Hàn Tuyết , em hiện giờ đang ở đâu ?
- Em đang ở nhà.
Thiếu Hạo vui mừng vội nói :
- Em chờ ở đó , anh sẽ sang nhà em ngay bây giờ.
Thiếu Hạo mơ hồ nghe một tiếng nức nở nghẹn ngào từ Hàn Tuyết nhưng nó hết sức khẽ khàng và trôi qua nhanh chóng nên anh mơ hồ không thể xác định đó là thật hay giả.Hàn Tuyết với giọng bình tĩnh lên tiếng :
- Không cần đâu Thiếu Hạo à , Em cảm thấy mệt mỏi lắm , tạm thời đừng gặp nhau có được không ?
Thiếu hạo ngẩn người sau đó cố gắng bình tĩnh gượng cười :
- Được thôi nhưng Hàn Tuyết à , em...thật sự có yêu anh không ?
Thiếu Hạo cảm nhận được sự yên lặng của Hàn Tuyết , mỗi một giây phút cô không trả lời khiến lòng Thiếu Hạo như lửa đốt.Cuối cùng , Hàn Tuyết cũng mở miệng trả lời nhưng nó lại là nguyên do rút hết mọi sức lực còn lại của anh:
- Xin lỗi Thiếu Hạo , tình cảm không thể miễn cưỡng.Lúc..lúc trước em..em cứ ngỡ mình..thích anh nhưng thật ra...
Nói đến đó bỗng dưng liên lạc bị ngắt , Hàn Tuyết tắt máy vùi mặt vào gối cố ngăn cho mình đừng khóc nhưng nước mắt vẫn thi nhau chảy không thể nào cản nổi.Tim đau quá , đau đến mức cô không thể thở nổi nữa rồi.
Nghe thấy câu trả lời của Hàn Tuyết , Thiếu Hạo điên cuồng hét lên ném điện thoại xuống biển .Tại sao , Tại sao cô lại tàn nhẫn với anh như vậy ? Đôi mắt Long Thiếu Hạo vằn lên những tia máu.Ngay bây giờ anh thật muốn giết người quá.Vừa lúc đó có vài tên lưu manh đi qua.Một tên lên tiếng chửi :
- Mẹ kiếp , thằng kia bị điên hay gì mà hét toáng lên thế ?
Long Thiếu Hạo ngẩng mặt lên nhìn 7 tên vừa đi ngang qua mình.Anh cất giọng tuy nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm :
- Thằng nào vừa mới lên tiếng.
Gương mặt Thiếu Hạo lúc này đủ khiến cho cả đám khiếp sợ nhưng vì sĩ diện và nhìn thấy Thiếu Hạo không có vẻ gì là đàn anh đàn chị nên tên vừa chửi bạo gan đứng ra nhận :
- Là tao , mày muốn gì hả nhóc con.
Chỉ thấy Thiếu Hạo nắm chặt nắm đấm đến mức nổi gân xanh , đôi mắt đầy những tia máu gằn giọng :
- Chưa từng có ai cả gan dám nói với tao như vậy , mày chính là tự tìm chết vậy thì đừng trách tao.
Vừa nói xong nhanh như chớp Thiếu Hạo xông vào đám lưu manh , tốc độ khiến người khác hoa cả mắt , chỉ mất 5 phút đồng hồ , 7 tên đó đã nằm rạp trên mặt cát không một tiếng động.Máu thịt trở nên bê bết nhìn thật kinh khủng.Nếu có kịp đưa vào bệnh viện chỉ e là tàn phế suốt đời thôi.Thiếu Hạo ung dung lấy khăn giấy lau vết máu trên tay rồi lái xe hướng về phía thành phố.Anh muốn ghé pub uống thật say , thật say để quên hết tất cả mọi chuyện và quên luôn cả...Lãnh Hàn Tuyết nữa....

CHƯƠNG XX: NGỮ YÊN ! NGUY HIỂM
Thiếu Hạo lái xe vào một PUB nổi tiếng tại thành phố uống đến mức say bí tỉ không nhận biết được gì.Lúc mới nghe nhân viên gọi điện thoại nhờ đưa Thiếu Hạo về nhà , Thế Gia hết sức ngạc nhiên vì sao hôm nay Thiếu Hạo lại trở nên thất thố như vậy.Nhưng bây giờ thấy người đã say bất tỉnh phía sau cứ luôn miệng gọi tên Hàn Tuyết thì Thế Gia cũng đã hiểu được phần nào.Anh lắc đầu thở dài ‘Hóa ra Thiếu Hạo khi rơi vào lưới tình cũng giống như bất kỳ một người bình thường nào.Haizz.Anh bạn tốt , ngủ một giấc sau khi tỉnh lại sẽ thấy khỏe hơn”
Ngữ Yên vừa ra khỏi lớp đánh đàn vĩ cầm thì trời đã sập tối.Cô liếc nhìn đồng hồ sau đó rảo bước ra ngoài . cảm nhận được mùi vị nguy hiểm , Ngữ Yên quay đầu ra phía sau thì bất ngờ nghe tiếng hét :
- Ngữ yên , nguy hiểm..
Vừa lúc đó cô cảm thấy một cỗ ấm áp đánh ập vào người.Sau đó cả người Ngữ Yên mất thăng bằng nặng nề ngã xuống mặt đường nhưng thật kì lạ là cô không cảm thấy đau một chút nào cả.Vừa lúc đó vài tiếng súng lập tức nổ vang lên , Ngữ Yên cả kinh vội vàng xoay người rút khẩu súng ở thắt lưng đưa lên nhưng chưa kịp bắn ra viên nào đã bị người khác cướp đi.Ngữ Yên quay sang nhìn người bên cạnh mình sau đó âm thầm cảm thấy run sợ.Sao anh ta lại ở đây vậy trời ? Hỏng bét rồi.Thấy những tên sát thủ từ từ ngã xuống dưới làn đạn của anh ta , Lưu Ngữ yên âm thầm liếc mắt về phía bóng cây Mai Đằng bên đường nhận chỉ thị tiếp theo thì vô tình nhìn thấy bên phải bọn họ có một sát thủ đang giương súng nhắm người bên cạnh cô.Trong lúc đó theo bản năng Ngữ Yên xoay người đứng chắn trước mặt anh ta đỡ những đường đạn mà tên sát thủ bắn ra.Chỉ nghe một đạo xé không trung , viên đạn đi chệch quỹ đạo trúng vào cánh tay của Ngữ Yên , cô than nhỏ một tiếng , lại tiếp một viên đạn trúng vào ngực trái.Viên đạn thứ hai hoàn toàn đi đúng đường của nó cắm thẳng vào tim của Ngữ Yên , ý thức dần dần trở nên mơ hồ.Trong lúc đó hé ra trước mắt cô là một khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ mang đầy vẻ kinh hoàng và lo lắng.Đám sát thủ thấy đã triệt hạ được mục tiêu nên nhanh chóng rút khỏi hiện trường.Trên đường chỉ còn trơ trọi lại hình ảnh một chàng trai cực kỳ tuấn mỹ đang ôm cô gái thân hình đẫm máu vào người.Anh gục đầu trên hõm vai của cô khàn giọng lẩm bẩm ‘Ngữ yên , ngữ Yên , em ...sao vậy?Tỉnh lại đi , Ngữ yên”
- Anh mà không đưa cô ấy vào bệnh viện thì có lẽ sẽ chết thật đấy
Một đạo âm thanh truyền từ phía trên đỉnh đầu khiến anh bừng tỉnh ngẩng đầu dậy hét :
- Sao bây giờ em mới xuất hiện vậy hả?
Hàn Tuyết quay sang nhìn Bác sĩ Nguyên Bảo , anh hiểu ý của cô liền tiến lại cùng với thế Gia và Hạo Dân bế Ngữ Yên lên chiếc xe cứu thương ngay gần đó chở về nhà.
Kim Hyun Joong vẻ mặt vô cùng lo lắng và căng thẳng ngồi trên ghế sô pha nhà Hàn Tuyết , thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía cửa phòng đang đóng chặt.Tâm trạng của Hyun Joong lúc này có thể ví như sợi dây đàn.Mồ hôi lạnh rịn trên trán biểu lộ sự sợ hãi trong lòng của anh.Hàn tuyết ngồi bên cạnh thu hết dáng vẻ chật vật hiếm có của Kim Hyun Joong vào mắt .Cô không nỡ nhẫn tâm tra tấn tinh thần anh nữa nên nhẹ giọng lên tiếng :
- Không sao đâu , cô ấy chỉ bị thương nhẹ thôi.
Kim Hyun Joong gầm nhẹ :
- Bị 2 viên đạn cắm vào người mà em bải là nhẹ sao ?
Hàn Tuyết khẽ cười châm chọc :
- Sao anh lại quan tâm đến Ngữ yên như vậy ? Không phải 2 người...
- Chuyện đó quan trọng sao ?
Hàn Tuyết giảng hòa :
- Được rồi ông anh mất lý trí vì lo lắng ạ, nhìn lại vết máu của Ngữ yên trên người anh xem.
Kim Hyun Joong nghi hoặc nhìn chiếc áo sơ mi hàng hiệu loang lỗ vết máu của mình rồi bừng tỉnh.Trên chiếc áo của anh có vài chỗ máu vẫn còn đang nhỏ giọt mà không có giấu hiệu đông lại.Kim Hyun Joong nhẹ nhàng thở ra một tiếng quay sang Hàn tuyết chấp vấn :
- Chuyện này là sao vậy em gái yêu dấu ?
Hàn Tuyết kể lại kế hoạch của mọi người cho Kin Hyun Joong nghe.Chỉ thấy mặt anh ngày càng đen lại đến cuối cùng bật thốt :
- Sao em lại để Ngữ yên mạo hiểm như vậy chứ ?
Hàn Tuyết trong mắt tràn ngập ý cười nhìn Kim Hyun Joong sau đó nhẹ nhàng hỏi lại :
- Vậy hóa ra là lỗi của em sao ? Anh không có một phần trách nhiệm nào hết ?
Kim Hyun Joong cứng họng sau đó lặng lẽ thở dài(hihi.chị Hàn Tuyết chửi anh Kim Hyun Joong là đồ phá đám ý).Hàn Tuyết cười cười nói tiếp :
- Ngữ yên bị thương là trách nhiệm của anh vì vậy anh phải chiếu cố cô ấy, em đi ngủ đây
Nói xong Hàn Tuyết đi thẳng lên lầu về phòng ngủ.Đôi mắt cô cụp xuống cố gắng che dấu nỗi cô đơn .Kim Hyun Joong vừa thấy Nguyên Bảo mở cửa ra liền vội vàng tiến lại hỏi :
- Cô ấy có sao không ?
Nguyên Bảo giương đôi mắt mệt mỏi nhìn Kim Hyun Joong sau đó lắc lắc đầu.Kim Hyun Joong cả kinh cầm lấy vai của Nguyên Bảo hét :
- Anh nói cái gì ?
Nguyên Bảo biết anh ta hiểu lầm nên dùng tiếng anh nói chuyện :
- Xin lỗi , tôi không biết tiếng Hàn,Cô ấy không sao cả , chỉ vị thương ngay cánh tay thôi còn viên đạn ngay ngực do có áo chóng đạn nên không có việc gì .
Kim Hyun Joong nhận ra mình thất thố nên buông tay cúi đầu xin lỗi Nguyên Bảo .Sau khi Nguyên Bảo rời khỏi nhà Hàn Tuyết , Kim Hyun Joong lập tức tiến vào phòng của Ngữ Yên

Cô nằm trên chiếc giường nệm êm ái nhưng khuôn mặt trắng nhợt vì mất máu.Hai mắt khép hờ khẽ lay động khi nghe tiếng mở cửa.Kim Hyun Joong ngồi xuống chiếc ghế bằng cói tinh xảo bên cạnh nhìn Ngữ Yên cảm thấy đau lòng không thôi nhưng lời nói thoát ra miệng chỉ được có 3 từ :
- Ổn rồi chứ ?
Ngữ yên tức giận nói :
- Không ổn.Ra ngoài đi.
Kim Hyun Joong nheo mắt nhìn Ngữ Yên trào phúng :
- Hôm nay đạn bắn ngay tay chứ đâu phải trúng đầu đâu mà lại dám ăn nói kiểu đó hả ?
Ngữ yên bĩu môi :
- Anh nhém chút nữa là hại chết tôi rồi nên chuyện chúng ta coi như huề.Từ nay tôi chẳng cần nghe lời anh nữa. Kim Hyun Joong mỉm cười ý nhị :
- Hay lắm.Nếu em có thể thoát khỏi bàn tay tôi thì sau này tôi đổi thành họ Lưu.Còn nếu không được thì đừng có cứng miệng.
Ngữ Yên tức giận thở phì phì quay người thật mạnh về phía vách tường khiến cách tay bị thương va chạm xuống thành giường.Cô nhíu mày , gương mặt nhăn nhó lại vì đau.Thấy vậy Kim Hyun Joong không thể ngăn cản nỗi xót xa trong lòng nên bước đến đặt tay lên thắt lưng của Ngữ yên nhẹ giọng :
- Nghỉ ngơi thật tốt.Tháng sau anh có một live show.Đến hôm đó em nhất định phải đến đấy.
Ngữ yên bĩu môi giận dỗi :
- Không đi
Kim Hyun Joong bật cười trước vẻ mặt phụng phịu vô cùng đáng yêu của cô sau đó ghé vào tai Ngữ Yên nói nhỏ :
- Em không đi sẽ hối hận đấy.Bye
Kim Hyun Joong hài lòng vui vẻ bước ra ngoài để Ngữ Yên oán giận nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng chặt lẩm bẩm ‘Đồ ác ma, sắc lang, đáng chết.Aaaaaaaa....’.Nhưng gương mặt không tự chủ đỏ lên như trái anh đào khi nhớ lại đêm live show lần trước tại Nhật Bản.Haizz, nghĩ ra cô cũng chính là một sắc nữ đấy chứ.Mất mặt quá đi.
END chương XX

CHƯƠNG XXI : HÀN TUYẾT VS HÀN DOANH

2 THÁNG SAU :
Trong nhà Hàn Tuyết hôm nay trở nên cực kỳ ầm ỹ.Vừa qua ‘đám tang’ của Ngữ Yên , mọi chuyện trở nên rất rắc rối.Huyết Tinh bị thương tàn phế 2 chân tiếp theo là Thái Sinh trúng độc đang phải nằm viện , Hàn Tuyết suy sụp tinh thần suốt ngày nhốt mình trong phòng.Chuyện mâu thuẫn giữa Hàn Doanh và Hàn tuyết xảy ra vào 2 ngày trước và bây giờ mới thật sự bùng nổ. Lúc đó Hàn Doanh mời Thiếu Hạo về nhà ăn cơm trong khi quan hệ giữa Hàn Tuyết và anh đang trong giai đoạn vô cùng nhạy cảm. Hàn Tuyết chán nản cúi gằm mặt xuống bàn ăn cơm trong khi Thiếu Hạo cứ thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía cô.Anh thở dài cố nén cảm xúc chua xót đang trào dâng trong lòng.Có phải Hàn Tuyết ngay cả thấy mặt anh cũng không muốn ?Hàn Doanh ở bên cạnh liên tục gắp thức ăn vào bát của Thiếu hạo sau đó yêu kiều lên tiếng :
- Anh dùng súp đi.Đây là món do em nấu đấy.
Thiếu Hạo cười khổ gật đầu :
- Cám ơn.
Bữa cơm trôi qua một cách nặng nề.Hàn Tuyết buông đũa xuống lên tiếng :
- Em no rồi.Em lên phòng đây.
Hàn Doanh liếc mắt nhìn Hàn Tuyết bật cười nhẹ nhàng :
- Thôi được rồi.Em nghỉ ngơi đi.Chút nữa chị ra ngoài cùng anh Thiếu Hạo.Chắc tối nay sẽ về trễ
Hàn Tuyết lãnh đạm trả lời :
- Em biết rồi.
Ngày tiếp theo , Hàn Doanh lại quấn quýt cùng Thiếu Hạo ngay trước mặt Hàn Tuyết .Cô chỉ cụp mắt xuống đi ra khỏi phòng.Vừa lúc đó bắt gặp Hàn Phong đang đứng trước cửa nhà.Hàn tuyết thầm than thở một câu.Sao anh lại trở về ngay lúc này chứ ?
- Vũ Cơ , Thái Sinh ra sao rồi?
Hàn Tuyết lãnh đạm :
- Chưa chết nhưng bây giờ nó gặp anh có nguy cơ sẽ đi luôn đó.
Hàn phong nhíu mày nghi hoặc nhìn Hàn Tuyết.Hôm nay cô nói chuyện hình như không giống bình thường.Hàn Tuyết nhìn ra được sự nghi hoặc của Hàn Phong nên đánh trống lảng :
- Anh về hồi nào vậy ? uyển Nghi ra sao rồi ? Hình như cô ta mang thai rồi thì phải ?
Hàn Phonh bất đắc dĩ thở dài :
- Cô ta đang ở hàn quốc dưỡng thai.
- A , tôi có việc rồi.Xin lỗi phải đi trước.tạm biệt.
Nói xong Hàn Tuyết xoay người đi che dấu đôi mắt ngân ngấn nước của mình sau đó thẳng thừng nói một câu :
- Thái Sinh đang dần quên anh.Đừng đến tìm cô ta nữa.Hãy đối xử tốt với uyển Nghi thì tốt hơn vì cô ta đang mang cốt nhục của anh.
Nói Xong Hàn Tuyết bước đi không hề quay đầu lại.
Hôm nay thì đại chiến chính thức bùng nổ giữa Hàn Tuyết và Hàn Doanh.Gương mặt Hàn Tuyết đanh lại vì những lời nói của chị mình :
- Em không định quyến rũ anh rể chứ ?Sao suốt ngày lại bày ra khuôn mặt như oán phụ khi thấy chị và thiếu Hạo ở bên nhau thế hả ?
Hàn Tuyết cười nhạt :
- Em không quan tâm đến 2 người.Đừng có việc gì cũng đến tìm em.
Hàn Doanh không buông tha châm chọc :
- Nói vậy là chị nghi oan cho em sao ?
Hàn tuyết bàng quan ngồi khoanh tay trên sô pha không thèm để ý đến hàn Doanh.Cô cho rằng Hàn Tuyết khinh thường cô nên xông đến túm lấy vai em gái lay :
- Em bày cái thái độ đấy cho ai coi thế hả ?
Hàn tuyết chán ghét gạt tay Hàn Doanh ra phủi phủi tay áo của mình :
- Chị ầm ỹ quá đấy.Tôi còn nhiều việc phải làm.Đừng có mà làm phiền đến tôi
Nói rồi cô bước ra ngoài, Hàn Doanh đứng dậy hét :
- Có giỏi thì cướp lại Thiếu Hạo từ tay chị đi.Đừng có suốt ngày bày ra bộ mặt chướng mắt như vậy ?
Hàn tuyết quay người lại cười nhạt :
- Được thôi.Thích thì tôi sẽ đấu cùng chị.Xem ai sẽ thắng.
Vậy là cuộc đấu giữa Hàn Tuyết VS Hàn Doanh chính thức bắt đầu.Chỉ tội cho Thiếu Hạo trong nhiều ngày sau liên tục phải chịu ‘tra tấn’ vì các chiêu lấy lòng của cả 2 cô nàng.Anh ngồi xuống chiếc giường của mình day day thái dương sau một ngày bị Hàn Doanh kéo ra ngoài.Miệng lẩm bẩm ‘Hàn Tuyết , anh thấy hối hận rồi nha.Em bây giờ có nhớ đến anh không vậy ?’
Thái Sinh đang nằm trên giường bệnh nhìn ra bên ngoài trời.Mùa xuân đã đến rồi.Khóe môi cong lên một cách miễn cưỡng.tất cả mọi chuyện sẽ nhanh chóng được kết thúc thôi.Nghe thấy tiếng động , cô nhanh chóng nằm xuống giường giả vờ ngủ.Hàn Phong bước vào phòng nhìn ngắm Thái Sinh sau đó lên tiếng :

Trang: « Trước 11314[15]16
Đến Trang
Trang Chủ Đọc Truyện Truyện Học Viện Hoàng Gia
Lên Đầu Trang

Truyện Teen Hay Khác

XtScript Error: Timeout.
Trang chủ
Tác giả: Luân Trần Google+
U-ON - 93