watch sexy videos at nza-vids!
Wap hay
Truyện Teen Lắng nghe nước mắt
Truyện Teen Lắng nghe nước mắt
Xuống Cuối Trang
Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là

Truyện Teen Lắng nghe nước mắt

full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.


Bằng con đường ngày hôm qua bỏ ngỏ, em trở về và ta gặp lại nhau nhưng mãi mãi chỉ có thể là thoáng qua rồi vẫy tay tạm biệt.
Em đã từng đi qua thương nhớ, và em đã từng rất cố gắng để quên anh.
Hạnh phúc nhé anh rồi em cũng sẽ....
Thiên Lam"
Đọc xong lá thư của Lam, Khang gục xuống dưới sàn nhà giá lạnh. Anh cứ ngồi bất động như vậy. Cô gái anh yêu thương đã rời xa anh như một giấc mơ. Lấy cây bút vẫn còn đặt trên kệ đèn, anh viết tiếp vào mặt sau lá thư như một lời nhắn gửi mong Thượng Đế sẽ chuyển lời tới cô:
"Không phải anh ko thể quên được em. mà là vì anh đã quá quen với việc Yêu-một-người-như-em. Hạnh phúc không phải do cuộc đời ban tặng mà là do chính mình lựa chọn. Và anh, anh chọn thói quen đó là điều hạnh phúc... "
Rồi Khang rời khỏi nơi để lại kỷ niệm sau cuối của một mối tình nhuốm màu xưa cũ. Anh vẫn đến cơ quan, tan làm vẫn tay trong tay cùng cô bạn gái trẻ trung, dịu hiền và xinh đẹp. Họ vẫn cùng nhau ăn cơm, cùng nhau cười ngọt ngào, cùng nắm tay nhau đi qua những con đường như dài ra mãi mãi nhưng Nguyên không bao giờ biết được người đàn ông bên cạnh mình có một góc tim âm thầm vỡ.
...................
Highland coffee Hồ Tây trong một chiều gió thổi loạng choạng như say. Gió lùa vào tóc, kéo ngang từng sợi, nhưng gió sao lật úp được những ngón tay cố giữ tóc đứng yên. Lam đưa từng thìa bánh kem đút cho An An. Con bé rất ngoan, nhờ có nó mà Lam có thể quên đi những viết thương lòng cứ lạnh lẽo ập đến với cô. Đôi mắt búp bê tròn xoe nhìn Lam nũng nịu:
" Mẹ Hương bảo sẽ nhanh chóng về với An An, nhưng đã ba ngày rồi sao vẫn không thấy mẹ về? Cả dì Tiểu Nguyễn cũng toàn bận cả ngày. Con rất nhớ mọi người"
" Bên cạnh mẹ, An An không vui sao?"
" Dạ không. Ở cạnh mẹ rất vui nhưng có nhiều mẹ lại vui càng thêm vui ạ."
" Vậy thì An An ngoan, ăn nhanh rồi mẹ đưa đi chơi nhá."
Đặt cốc capuchino xuống bàn sau khi hớp lấy đôi giọt ở miệng cốc, Lam đưa mắt nhìn ra ngoài hồ. Những giọt piano buồn trôi miên man theo từng câu hát trong Melancholy.
"Tình thắm mấy cũng nhạt nhòa,
Dù tiếc mấy cũng đi qua.
Chẳng bão tố, chẳng phong ba,
tự mình nên cách xa...
Nghìn năm sau vẫn còn chờ
Tình đã vỡ, ngỡ cơn mơ.
Dù nỗi nhớ chỉ còn vang những âm thanh buồn... "
Còn có bao nhiêu kỉ niệm, của bao nhiêu mùa trong năm? Cứ lặng thầm nhớ, lặng lẽ buồn. Cố tỏ ra mạnh mẽ, vững chắc, kiêu ngạo, bất cần. Hóa ra không thể che kín được cả một mẩu tình yêu mà cô dành cho anh. Dù Lam đến trước, vẫn phải nhường chỗ cho người đến sau. Đưa tay quệt ngang giọt nước mắt lăn vội, cô tiếp tục quay về với thực tại, với An An và bánh kem ngọt lành. Cô bây giờ chỉ còn là cô gái đến từ hôm qua. Một người thứ ba có nên nhắc đến trong hạnh phúc của anh đang hiện hữu? Có nên một lần ích kỷ để kéo về mình những thứ tưởng đã qua?
Chương 12: Biết đâu bất ngờ...!!!
"Có một ngày con sẽ hiểu, có những lúc người con gái cần phải biết mở một con mắt, nhắm môt con mắt."
Bóp nhẹ vỏ chiếc cốc giấy đựng cafe đã hao đi nhiều, đứng tựa vào thành cửa sổ từ tầng 6, Lam liếc mình nhạt bóng trong tấm kính màu nâu nhợt. Thả ánh nhìn chơi vơi đằng xa, nơi con đường không bao giờ được ngủ, lúc nào cũng chật cứng và ồn ào. Nơi những tòa nhà chọc trời đua nhau hứng cơn nắng hiếm hoi trong đông giá. Trong không khí, mơ hồ lan tỏa mùi thơm, mùi ngọt, cả vị ấm và lạnh chen chân bay cùng nhau tiếng điện thoại đã kéo Lam ra khỏi dòng tâm trạng mông lung ấy.
" Alo, chị đây. Em về Hà Nội rồi à?"
" Em chưa thể về ngay được. Chắc phải ở lại thêm 10 đến 15 ngày nữa. Tiểu Nguyễn bận suốt nên chắc An An vẫn phải nhờ chị rồi."
" Tưởng cô gọi cho chị có chuyện gì cơ đấy. Con bé rất ngoan, mà chị có thêm nó cảm giác thấy vui hơn rất nhiều. Em cứ lo việc của em đi nhé."
" Vâng. Nhờ cả vào chị đấy. Thôi, chị làm việc nhé. Có gì chị em mình lại buôn sau nhé. Em tắt máy đây"
Thẫn thờ gác máy, Lam bỗng nghĩ về Hương và những chuyến đi. Cô biết cô gái này đã được gần 3 năm rồi. Và năm nào cũng trong thời gian này cô đều thấy Hương mang theo balo, túi lớn, túi bé lên những vùng núi cao Tây Bắc. Bao nhiêu người tìm tới nơi ấy đâu phải riêng Hương. Chỉ là họ đi du lịch còn cô gái trẻ kia lên những bản vùng cao ít người để làm từ thiện, mang hơi ấm tình thương đến với những đứa trẻ nghèo khó, những thiên thần bé nhỏ không có cơm no. Lam cười chua chát. Cô thật sự không dám và không có can đảm để sống như vậy ngay cả trong ý nghĩ.
.........
Nguyên bước vội vã trong con ngõ quen của phố Cổ. Đây là lần đầu tiên cô tới nhà Khang một mình. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng cô vẫn không thôi khẩn trương và hồi hộp. Cô biết ông nội anh rất có thiện cảm với cô, cả mẹ anh cũng luôn không ngớt lời khen ngợi cô. Nhưng Nguyên hiểu hơn ai hết rằng bản thân mình còn nhiều yếu kém. Rằng gặp được anh là sự may mắn lớn nhất của cuộc đời cô.
Cúi đầu chào ba mẹ Khang, cô khéo léo đặt túi quà đã chuẩn bị xuống bàn. Bà Vi thì không ngừng nhìn cô cười và gật đầu rồi trách khéo:
" Cứ coi như đây là nhà con, lần sau đến đừng quà cáp gì cả. Ông thằng Khang vẫn ở nhà chú chưa về. Ông mà biết con sang chơi chắc là mừng lắm."
Nguyên chủ yếu ngồi trò chuyện với mẹ Khang. Bà thật sự rất thoải mái và dễ gần khiến Nguyên quên đi cả cảm giác khẩn trương ban đầu lúc đến đây. Một giọng nói phát ra từ trước hiên nhà khiến Nguyên bỗng giật mình:
" Con chào hai bác, chào em ạ."
Nguyên lễ phép đứng dậy đáp lễ:
" Em chào chị."
Đây là lần thứ hai cô gặp Lam, cô không biết rằng cô gái này có mối quan hệ thế nào với gia đình Khang. Nhưng nếu đã là bạn của anh thì việc biết gia đình anh và về nước tới chơi cũng là lẽ thường. Hẳn là họ có mối quan hệ rất thân thiết và gắn bó. Lam nhìn Nguyên gật đầu cười, ánh mắt Lam như dò xét rồi lên tiếng:
" Em đến một mình à? "
" Dạ, anh ấy vẫn phải đi làm. Em hôm nay được nghỉ nên ghé qua thăm hai bác."
Bà Vi đón lấy túi quà Lam đưa cho và dịu dàng cất giọng:
" Hai đứa biết nhau rồi à? Con về nước từ bao giờ sao hôm nay mới tới đây thế?"
Lam thân mật khoác tay bà và nũng nịu: " Con bận quá, bao nhiêu việc cứ đổ lên đầu nên hôm nay mới qua chào ông và hai bác được."
Ba Khang nhấp từng ngụm trà rồi đứng dậy nhìn về phía Nguyên:
" Cháu đã đến chơi thì ở lại đây dùng cơm với gia đình bác rồi hãy về."
Nguyên cúi đầu nhỏ tiếng " vâng".
Sau đó ba Khang quay sang Lam:
" Con theo ta lên trên phòng một lát. Có mấy thứ lần trước chú Cường đi Trung Quốc mang về muốn cho con xem."
Lam đứng dậy theo ông lên gác một cách rất tự nhiên: " Chắc là lại bắt con nhận biết trà ngon chứ gì? Con đoán không có sai đâu."
Trong lòng Nguyên có một cảm giác mất mát khó gọi tên. Cả buổi tới đây ba anh không nói với cô một câu, nhưng sự xuất hiện của Lam như đã làm không gian ngôi nhà hoàn toàn đổi khác. Từ giây phút Lam bước chân vào đây đã mang phong thái rất đỗi tự nhiên, thân thuộc. Còn Nguyên, dù được anh công nhận với danh phận đàng hoàng thì cảm giác vẫn chỉ là một người khách không hơn. Có lẽ, cái gì cũng cần phải có thời gian. Có lẽ Lam có thời gian ở bên gia đình anh quá lâu còn Nguyên vẫn chỉ là lạ lẫm. Vì anh, vì tương lai của họ nên cô chỉ biết hứa với lòng đành cố gắng, sẽ cố gắng coi bố mẹ anh như bố mẹ mình để một ngày nơi đây không làm cô thoáng buồn như lúc này được nữa.
Bà Vi rất sâu sắc và tinh tế, bà hiểu được tâm sự của Nguyên nên khẽ nắm lấy bàn tay cô và thở dài rồi khẽ nói:
" Đứa trẻ này thật đáng thương, con đừng nhìn vẻ ngoài xinh đẹp và thành đạt của nó mà nghĩ rằng nó hạnh phúc."
Nguyên thoáng sửng sốt khi nghe bà Vi nói vậy, nhưng cô chỉ biết lặng im nghe bà kể tiếp:
" Kỳ thực, ta biết nói với con những chuyện này là không nên, nhưng dù sao con cũng nên biết để hiểu hơn về thằng Khang. Cách đây rất nhiều năm rồi, lúc ấy nó còn quá trẻ để hiểu về cuộc đời nên khi nó bập vào chuyện yêu đương đã bị ta phản đối. Cô gái đó thật sự không xứng để có thể làm dâu nhà họ Trịnh. Vì giận ta nên nó mới chuyển ra ngoài sống và gần như cô lập mình, cũng chẳng có giao du gì với ai. Khó khăn lắm mới thấy nó thay đổi, cũng là khi con bé Lam xuất hiện. Ta cũng chẳng giấu gì con, cả nhà đều thật sự rất quí và thương con bé. Nó rất lương thiện và rất tốt. Nhưng cách đây hơn hai năm do bị dính líu tới vụ các công giáo của nhà thờ Thái Hà nên không may con bé nằm trong danh sách theo dõi của công an. Thân là một kiểm toán cao cấp của ngân hàng, lại còn là người theo đạo nên chuyện đó càng không tránh khỏi. Người ta nghi nó có liên quan tới hành vi rửa tiền gì đó của tổ chức phi chính phủ. Phải nhờ người quen, ba thằng Khang mới giải quyết ổn thoả được vụ việc đó. Tất cả những chuyện đó thằng Khang đều không biết và chúng ta đều không nói. Ít lâu sau khi mọi việc lắng xuống thì con bé làm thủ tục ra nước ngoài ổn định cùng gia đình. Như một thoả thuận ngầm, chúng ta không ai còn nhắc đến tên cô gái đáng thương này nữa. Thằng Khang và nó dù trước đó tình cảm có thế nào thì cũng không thể đến được với nhau. Làm vợ của một công an rồi con sẽ hiểu nghề nghiệp và quan điểm chính trị quan trọng đến mức nào."
Nguyên trầm giọng hỏi nhỏ bà: " Vậy chị ấy có phải là phản động không ạ?"
" Chuyện đấy ta và ông ấy chưa bao giờ hỏi. Chúng ta luôn tôn trọng và yêu quí con bé, thật sự coi nó chẳng khác nào con gái mình vậy nên mong con hiểu cho. Dù phải hay là không thì cũng không quan trọng. Quan trọng là tình cảm giữa người với người. Con hiểu không? Chuyện của thằng Khang với con bé Lam đã là chuyện của quá khứ rồi nên con đừng có bận tâm. Tuy thằng Khang không nói ra nhưng việc nó quan tâm và chu đáo với con cũng đủ để chúng ta hiểu: Con sớm đã trở thành người vô cùng quan trọng với nó. Cùng là phụ nữ với nhau nên ta mong con hiểu cho con trai ta, quá khứ đã là ngày hôm qua không cần nhắc tới. Đôi lúc chúng ta cần phải hy sinh nhiều lắm con ạ. Có một ngày con sẽ hiểu, có những lúc người phụ nữ phải nhắm một con mắt, mở một con mắt."
Đúng như những gì Nguyên đoán trước đó, hoá ra giữa Khang và Lam lại có một đoạn dây tình cảm nhưng đoạn tình cảm đó lại gặp phải những trắc trở như vậy. Thoáng buồn song những gì mẹ anh vừa nói khiến Nguyên cảm thấy được an ủi rất nhiều. Đúng vậy, có những lúc cô nên hiểu mình cần phải nhắm mắt lại. Ai mà không có quá khứ chứ. Điều quan trọng hiện tại anh đã là chồng chưa cưới của cô. Giữa họ đã có những nền tảng nhất định để nghĩ về một tương lai trước mắt.
................
Buổi tối hôm đó Nguyên có kể cho Khang nghe về việc cô tới thăm ba mẹ anh và gặp Lam ở đó. Khang chỉ ậm ờ vài câu nhưng việc đó chẳng có chút ảnh hưởng nào tới anh vậy. Anh vẫn dịu dàng ôm cô vào lòng rồi im lặng. Trong hơi ấm mà anh mang lại, suýt chút nữa Nguyên đã ngủ quên. Chỉ cho đến khi anh hỏi cô: " Có được không em?" Nguyên mới lấy lại tỉnh táo ngước nhìn anh và khẽ nói: " Cái gì có được không hả anh?"
" Vợ tôi đáng yêu quá đấy. Không phải trong lúc anh hỏi em đã ngủ quên đấy chứ? Anh nói rằng: sáng mai tranh thủ anh ra đón em và mình đi đăng ký trước, có được không?"
Nguyên khúc khích cười và gật đầu rồi nép vào lòng anh. Sáng hôm sau họ cùng hạnh phúc bước ra khỏi uỷ ban phường, Khang thì thầm vào tai cô:
" Bây giờ thì anh không còn cảm giác mang tội nữa rồi."
Nguyên tròn mắt nhìn anh: " Tội gì cơ?".
" Điều 111 trong bộ Luật Hình Sự" rồi anh phá lên cười và nắm tay cô tiến về phía đỗ xe.
Cảm giác ngọt ngào của tình yêu mang lại khiến Nguyên cũng quên luôn chuyện về Lam chỉ là cho đến khi vài ngày sau cô vô tình gặp lại Lam trong bệnh viện. Thấy Lam, Nguyên lên tiếng gọi trước:
" Chị Lam, chị có chỗ nào không khoẻ à? "
" Ồ. Em làm việc ở Vinmec à? Con gái chị đang nằm viện. Phòng 24C6 thì ở tầng mấy vậy em?"
Nghe tới từ con gái, Nguyên hơi ngạc nhiên. Nhưng cô chợt nghĩ có lẽ Lam đã sớm kết hôn và sinh con. Cô cười với Lam:
" Để em đưa chị đi, ngay đây thôi."
Khi họ cùng bước chân vào phòng bệnh, ở đó có một cô gái trẻ khác và một đứa bé gái được quấn một lớp băng trên trán. Cánh tay đứa trẻ có vài chỗ xây xước. Đôi mắt đứa bé đen tròn và trong sáng. Nguyên thầm nghĩ thật là một đứa bé đáng yêu.
An An thấy Lam đến bỗng vươn tay ra muốn nắm lấy tay cô. Lam dịu dàng bế đứa bé vào lòng và dỗ dành:
" Sao lại trở nên thế này? Ngoan, nói cho mẹ nghe xem nào. Dì Tiểu Nguyễn gọi cho mẹ, khiến mẹ sợ lắm."
Cô gái trẻ lạ mặt trong phòng thấy vậy liền lên tiếng:
" Thật xin lỗi chị. Em mới đến đảm nhận dạy các bé buổi đầu tiên nên còn nhiều sai sót. Bé An cãi nhau với một bé gái khác rồi trong quá trình xảy ra tranh chấp, cháu bé kia đã chẳng may xô ngã An An nhà mình. Lỗi này là của chúng em. Xin chị bớt lo lắng ạ."
Nguyên tiến lại gần quan sát vết thương trên khuôn mặt nhỏ xinh của đứa trẻ rồi quay sang Lam:
" Vết thương của cháu không nặng lắm, chỉ sợ để lại sẹo trên trán thôi chị ạ. Nhưng chị đừng lo, da của bọn trẻ nhanh lành sẹo lắm. Bác sĩ ở đây đều có trình độ rất tốt, đường khâu chắc chắn sẽ không để việc đáng tiếc đấy xảy ra đâu."
Lam dịu dàng vuốt ve đôi má phúng phính của An an và nhìn Nguyên dịu dàng: " Cảm ơn em." Rồi quay sang cô giáo của An An và nói:
" Bình thường cháu rất ngoan, cũng chẳng bao giờ cãi lời hay là tranh chấp gì với trẻ em khác. Chuyện hôm nay cô có biết vì sao không?"
Cô giáo đầy lúng túng nhìn Lam, còn An An thì oà khóc, đôi bàn tay bé nhỏ ôm chầm lấy cô và nũng nịu:
" Bạn ấy bảo con không có ba. Còn bảo con là đồ con hoang. Con không biết đồ con hoang là gì, nhưng con đã bảo bạn ấy là ba con rất tốt, còn đẹp trai gấp nhiều lần ba bạn ấy. Thế là bạn ấy bảo con nói dối. Con thật sự không nói dối."
Nói rồi con bé lại oà lên khóc, ánh mắt Lam bỗng hiện lên biết bao là thương xót. Khi Tiểu Nguyễn gọi điện bảo rằng An An có chuyện, cô vẫn còn đang trong cuộc họp thường niên chưa kết thúc. Ngay sau khi xong việc, cô vội vã đến đây ngay.
Nguyên nghe tiếng khóc và câu chuyện của đứa trẻ kia cũng thấy hết sức đau lòng. Một đứa trẻ vẫn còn bé như vậy mà đã phải chịu nhiều chuyện thương tâm đến vậy thật không nên. Tiếng bước chân bước đến, kèm theo tên Nguyên được người đó cất lên:
" Nguyên, em đến phòng trực ký tên giao ca giúp chị đã được không?"
Gật đầu với người đó, và Nguyên quay sang Lam:
" Em ra ngoài một lát đã" rồi cô bước khỏi phòng bệnh của An An.
Nửa ngày trời do khóc lóc nên An An đã thấy đói bụng liền quay sang Lam nũng nịu: " Mẹ ơi, con đói."
Lam cười dịu dàng nhìn con rồi nói với cô giáo:
" Cô vất vả quá. Nhưng có thể phiền cô ở thêm với cháu một lúc nữa được không? Tôi muốn ra ngoài mua cho cháu chút đồ ăn."
Cô giáo vội gật đầu:
" Chị cứ đi đi, ở đây đã có em. Ở với cháu cũng là trách nhiệm của em mà."
Nói rồi, Lam đóng cửa phòng và đi xuống.
........
Khang trở lại phòng làm việc cũng là lúc xế chiều. Buổi trưa vì trời hửng nắng nên anh xuống dưới cơ sở trực thuộc làm việc không mang áo khoác, vô tình quên luôn cả điện thoại. Lúc này anh mới thấy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ. Có 7 cuộc từ số máy lạ và 1 cuộc gọi của Tiểu Nguyễn. Nhấc máy gọi đến số lại kia trước. Nghe máy là giọng của một cô gái rất trẻ.
" Alo, xin chào. Tôi thấy có rất nhiều cuộc gọi tới từ số máy của bạn vào máy tôi. Xin lỗi vì không mang điện thoại theo nên không biết. Bạn là ai và có việc gì không ạ?"

Trang: « Trước 11213[14]15
Đến Trang
Trang Chủ Đọc Truyện Truyện Teen Lắng nghe nước mắt
Lên Đầu Trang

Truyện Teen Hay Khác

XtScript Error: Timeout.
Trang chủ
Tác giả: Luân Trần Google+
U-ON - 51