watch sexy videos at nza-vids!
Wap hay
[Tiểu Thuyết] Không Yêu Thì Thế Nào (Nhan Tịch
[Tiểu Thuyết] Không Yêu Thì Thế Nào (Nhan Tịch
Xuống Cuối Trang
Tổng hợp truyện teen hay cực hay.Bên dưới là

[Tiểu Thuyết] Không Yêu Thì Thế Nào (Nhan Tịch

full hay. Đọc truyện teen , tiểu thuyết hay trên di động.


"Em rất có hứng thú với những báo cáo này à?"
"Không phải có hứng thú, mà là trước kia lúc ở nhà, mỗi tối đều giúp baba xem công văn của công ty, có khi còn giúp ông nghĩ ra những kế hoạch kinh doanh có thể nói mấy thứ này đối với tôi cũng chẳng xa lạ gì. Hiện tại cũng không có việc gì làm, nhàm chán quá cũng sẽ chết đấy."
"À, nếu như vậy chúng ta tìm chuyện gì đó hứng thú mà làm vậy." Thấy tôi không ngừng trừng mắt liếc hắn, hắn mới cười nói: "Đừng nghĩ lệch đi, anh muốn nói chuyện phiếm thôi."
"Nói chuyện phiếm? Tôi chưa bao giờ nói chuyện phiếm khi ở nhà cả." Không phải vì không có thời gian, cũng không phải không muốn tán gẫu, mà là không có người tán gẫu cùng tôi.
"Em không biết cuộc sống của em đã thay đổi rồi sao?" Nói xong hắn tắt đèn, chỉ chừa lại một chiếc đèn kiểu, hắn lại lấy hai chiếc gối trên sofa đặt lên thảm, tôi nhìn theo từng động tác của hắn một cách kì quái.

"Nói chuyện phiếm không phải như vậy sao?"
"Không phải là đúng như vậy, mà là cực kì hoàn hảo, không tin em cứ thử xem, rất thoải mái." Hắn nằm xuống, gối đầu lên một chiếc gối, hắn lấy tay vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh ý bảo tôi cũng hãy nằm xuống.
"Cảm giác quả là khác biệt." Tôi nâng chân gác lên sofa, ánh sáng mờ nhạt làm cho toàn thân tôi có cảm giác được thả lỏng trọn vẹn.
"Chỉ khi đàn phán mới phải ngồi nghiêm chỉnh, còn lúc nói chuyện phiếm thì phải giống thế này. Được rồi, giờ em muốn nói gì thì nói đi."
"Bảo tôi nói, tôi nói cái gì?" Bình thường mỗi lần cùng bọn Ngải nhị nói chuyện phiếm, đều là có người khơi mào trước, căn bản không cần tôi tìm đề tài.
"Em muốn nói cái gì thì nói thôi, trước hết hãy nói về công việc em hay làm lúc ở nhà đi."
"Làm gì à—-" ánh đèn vàng hắt ra từ chiếc đèn kiểu làm tôi có cảm giác như bị thôi miên, tôi vô thức nói, trong đầu nhớ lại từng chuyện cũ, "Lên đến đại học, tôi lúc nào cũng chỉ biết học, lúc nào cũng học vượt mức qui định, không ngừng muốn được nằm trong nhóm sinh viên dự thi toàn quốc, còn muốn học thêm thật nhiều thứ, vào ngày nghỉ, em thường vào thư viện ngồi lì cả ngày trong đó. Em nhớ rõ khi An Bình xuất ngoại, lúc đó em mới mười hai tuổi, mẹ đã mời thầy về dạy cho em, An Bình đi Mĩ, mẹ muốn trong thời gian ngắn nhất em có thể nói tiếng Anh lưu loát được như nói tiếng mẹ đẻ, khi đó em cảm thấy rất áp lực, nên sau đó bị bệnh, nghe bác sĩ nói, em trong lúc sốt nói mê toàn là tiếng Anh." Nói đến đây, tôi nhẹ nhàng nở nụ cười, cũng không cố ý thêm vào nụ cười đó một tia chua sót.
"Còn nữa, em còn muốn học tiếng Đức, tiếng Pháp, thậm chí là tiếng Nhật, tóm lại, chỉ cần bản thân em thấy có ích, em sẽ học. Mười lăm tuổi em đã đậu vào đại học, người khác đều bảo em là cô gái thiên tài, chỉ có mình em biết rõ, một đứa nhỏ nếu được huấn luyện đặc biệt như vậy, cũng sẽ trở thành thiên tài. Sau khi lên đại học, giờ học thêm cũng ít đi, toàn bộ thời gian rảnh em đều đến công ti làm trợ lí, lúc đầu làm trợ lí các trưởng phòng, sau làm trợ lí cho baba, mỗi ngày đều xem biểu đồ, số liệu. Cho đến khi An Bình về nước, em không cần phải đến công ti nữa, mẹ cũng không ép em, baba đặt trọng tâm vào việc bồi dưỡng cho An Bình, em lần đầu tiên có cơ hội được tự do, về điểm này, em thật phải cảm ơn chị ấy."
"Em không biết mệt sao?"
Tôi lắc đầu, đã quên lúc này hắn không nhìn thấy tôi, "Có lẽ là do thói quen. Hơn nữa trước khi lên đại học, em cũng không biết cuộc sống của một thiếu nữ là như thế nào, nên em nghĩ ai cũng sẽ như thế. Có đôi khi em rất mệt mỏi, em muốn ngủ thật nhiều, giấc ngủ hình như đã trở thành liệu pháp của em, ngủ một giấc thật sâu thật dài, tỉnh lại sẽ có sinh lực để ứng phó với lịch học dày đặc vào ngày mai."
"Trách không được bây giờ em lại ham ngủ như vậy, thì ra cô gái thiên tài này lại thích ngủ như vậy." Hắn nhẹ nhàng giễu cợt tôi, hắn muốn làm cho không khí thoải mái hơn một chút.
"Kì thật khi đó em cũng muốn biết những nữ sinh khác sau giờ học thì làm gì, nhưng thời gian biểu của em không trống lúc nào cả, xem TV, xem tiểu thuyết, mua sắm, phàm là những thứ không liên quan đến chuyện học tập sẽ không thể xuất hiện trong thời gian biểu của em. Cho đến khi em vào đại học, em mới có bạn, cũng sẽ cùng các cậu ấy đi ăn cơm, đi dạo phố, nhưng đa số thời điểm là vào giờ nghỉ giải lao, tan học là thời gian biểu lại kín mít như vậy. Nghe các cậu ấy kể về cuộc sống của mình, em có cảm giác mình giống một cái máy học tập hơn."
"Anh cũng có hai người em gái, lớn hơn em vài tuổi, một đứa chỉ biết đến bạn trai nó, một đứa chỉ biết đi du lịch, anh nghĩ đại đa số các cô gái đều có cuộc sống giống hai đứa nó. Vì sao lại muốn mình sống mệt mỏi như vậy? Thi không tốt sẽ bị mẹ đánh đòn à?" Hắn cười hỏi tôi.
"Cũng không phải thế, ngày em rời khỏi An gia, đó cũng là lần đầu tiên mẹ đánh em. Mỗi lần đi thi, nếu em không đậu hạng nhất, mẹ sẽ dùng ánh mắt u oán nhìn chằm chằm em, cho đến khi em cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, trong lòng thề lần sau nhất định em sẽ phải đứng hạng nhất."
Hắn xoay người vuốt tóc tôi, "Anh quả thật chưa từng thấy qua người mẹ nào lại kì vọng vào con gái nhiều như vậy."
"Không phải, mẹ là muốn lấy danh hiệu thôi." Trầm mặc một lát, tôi lại nói, "Có một lần khi em đang ngủ, mẹ ở bên giường em khóc, mẹ nói muốn trách thì nên trách em không phải là con trai."

Hắn không nói gì, chỉ ôm lấy tôi vào lòng, tay vỗ nhẹ vào lưng tôi, giống như đang vỗ về một đứa trẻ. Không biết vì sao, khi bị người khác hiểu lầm tôi cũng không hề rơi lệ, nhưng lúc này tôi lại khóc.
Không rõ sau đó còn hàn huyên thêm chuyện gì nữa, tôi chỉ nhớ nửa đêm tỉnh lại tôi đã thấy mình đang ngủ trên giường, Mặc Vũ ở bên cạnh đang ôm tôi rất chặt, tôi không khỏi cảm thấy thật an toàn, tôi lại tiếp tục ngủ say.
Ngày hôm sau, Mặc Vũ trở về đưa cho tôi tập truyện "Loạn thế giai nhân" , sau đó tôi không muốn hắn mang cho tôi thứ gì nữa cả, tôi bắt đầu đi nhà sách, vơ vét tất thảy các loại tiểu thuyết lãng mạn, phòng tôi nhanh chóng đầy những sách, có cả tạp chí giải trí và sách chuyên môn. Đối với việc Ngải nhị luôn miệng nói về mấy anh chàng đẹp trai, tôi cũng có thể phân rõ ai mới là thật, ai là cô chỉ diễn trò thế thôi.
Thấy tôi rất thích đọc sách, Mặc Vũ luôn giục tôi đi ngủ sớm, tôi vẫn tiếp tục đọc, không thèm liếc hắn một cái.
Hắn cười khổ lắc đầu, thì thào cái gì phải cải tạo. . . . . , hắn mở máy tính, bắt đầu làm việc với công ti bên Mĩ, mười hai giờ hơn, bên kia cũng vừa đúng thời gian làm việc, các cấp chủ quản Black Feather phải cảm ơn tôi vì khoản bắt hắn thức đến giờ này. Ngày hôm sau hai người chúng tôi lại tự mình ra ngoài, tôi càng ngày càng không thừa nhận chức danh nhân tình kia.
Thời gian trôi qua càng lúc càng nhanh.
Có điểm đáng mừng, tuy rằng bốn chúng tôi không thể đoàn tụ lại được nữa, nhưng tôi cũng không mất đi người bạn Ngải nhị này, gặp nhau trong phòng học, chúng tôi vẫn ngồi cùng nhau, có khi cũng tán gẫu với nhau vài câu, mặc dù cả hai đều tránh nhắc lại chuyện xưa.
Trải qua chuyện ngày đó, cô ấy dường như trưởng thành lên rất nhiều, không hề suốt ngày chỉ biết hihi haha, mà trở nên trầm ổn đoan trang, giống hệ người đang có tâm sự. Cho đến một ngày, nguyên nhân mới được công bố.
"An tứ, cậu gần đây thay đổi rất nhiều." Ngải nhị chỉ tay vào người tôi ra vẻ châm biếm, "Sắp tới kì thi cuối cùng rồi, cậu lại còn đọc thứ này sao?"
Tôi xem nốt bức hình mới từ từ ngẩng đầu lên, "Tất cả mọi người đều xem, mình tò mò nên mua, bức tranh cũng rất đẹp."
"Tò mò? Mình nhớ rõ trước đây cậu không bao giờ làm những chuyện này, cậu cứ như bị uống lộn thuốc ấy."
"Chớ nói mình, mình nhớ rõ người nào cho đến bây giờ cũng không thích tâm sự, nói chuyện cũng sẽ không đi vòng vèo, nhưng hôm nay đã trầm tư cả nửa ngày, mở miệng lại ấp a ấp úng." Giở trang sách ào ào, tôi cố ý thở dài, "Thế giới này biến đổi nhanh quá."
"Quên đi, nói thẳng luôn vậy, hôm nay mình muốn nói với cậu một chuyện, mình sắp đính hôn." Thanh âm của cô càng ngày càng nhỏ, cư nhiên cũng có lúc Ngải nhị phải ngượng ngùng.
Cô đưa cho tôi một tấm thiệp mời, tôi mở ra xem, trên thiệp viết tên "Cảnh Kiệt - Ngải Vu" , tôi kinh ngạc nhìn chằm chằm cô.
"Cậu muốn cười thì cười đi, xấu hổ chết được, không phải vì hắn là đối tượng thân cận mà nhà mình đã định sẵn, còn vì hắn chính là tên khoai lang thối phải chịu trách nhiệm cho vết sẹo trên chân mình."
Tôi cười hỏi, "Khoai lang thối à? Còn không phải là một của khoai lang thối đẹp trai sao? Không biết hai người từ lúc nào lại tiến triển nhanh như vậy?"
"Đều là do mẹ mình sắp đặt. Không đúng, mẹ mình mà nghe những lời này thể nào cũng mắng mình một trận." Nhìn thấy vẻ mặt nghi hoặc của cô, tôi cười rộ lên, Ngải nhị vẫn không thay đổi gì, vẫn vui vẻ, đáng yêu như vậy.
"Dù sao hai nhà cũng đồng ý, mẹ mình lại muốn làm sớm, cũng muốn làm tiệc thật long trọng. Mình nghĩ dù sao cũng là tiệc đính hôn, khi nào kết hôn thì mới phải bàn, đỡ phải thúc giục mọi người gấp gáp. Còn một học kì nữa là tốt nghiệp, không nói trước với bọn họ, khẳng định đến lúc đó mọi người sẽ áp giải mình đến lễ đường mất."
Còn một học kì nữa là tốt nghiệp sao, thời gian quả thật trôi qua thật nhanh, tôi không khỏi cảm khái.
"Này, cậu đang nghĩ gì thế, đang nói chuyện lại thất thần như vậy."
Tôi cười cười, "Không có gì, suy nghĩ thấy cậu và Cảnh Kiệt đúng là hữu duyên, một cô gái má hồng đáng yêu cuối cùng cũng sắp đi lấy chồng rồi."
"Được lắm, An tứ, cậu cho mình là gì chứ, là vật sủng của cậu sao." Nói xong, cô thủ thế giơ tay thành quyền.
Ngải nhị tươi cười, cẩn thận hỏi: "Kì thật mình muốn hỏi cậu, cậu sẽ tham gia tiệc đính hôn của mình chứ? Mình cũng mời Nhược tam, không biết hai cậu sẽ đối diện với nhau thế nào nữa, luôn muốn tránh đối phương, mình lại không dám hỏi, tiệc đính hôn của mình các cậu cũng sẽ không đến được sao?"
Tôi lắc đầu, "Không đâu, cậu là bạn tốt của mình, tiệc đính hôn của cậu, mình nhất định tham gia, hôn lễ của cậu nhất định cũng phải mời mình."
"Còn nữa—-" lần đầu thấy Ngải nhị nói chuyện ấp a ấp úng như vậy, "Cả nhà Cảnh Kiệt đều ở nước ngoài, nghi thức sẽ cử hành ở nhà mình, mà mình lo rằng cậu không bao giờ muốn đến nhà mình nữa."
"Tại sao lại không chứ? Nhà cậu cũng không phải hắc điếm." Tôi cố gắng tạo một nụ cười thật tự nhiên, "Dù sao Mặc Vũ và Cảnh Kiệt cũng là bạn tốt của nhau, anh ấy nhất định sẽ đi, cho dù cậu không mời mình, thân làm bạn gái của anh ấy, mình cũng sẽ đi."
"Mặc Vũ, cậu nói ai là Mặc Vũ? Sao cậu lại ở cùng với anh ta?"
"Mình chưa nói với cậu à? Mình đúng là đang sống chung với anh ấy."
Hai mắt Ngải nhị tròn xoe đầy ngạc nhiên, "Mình cho rằng tin mình đính hôn là đủ chấn động rồi, không nghĩ tới lại nghe được một tin còn chấn động hơn."

Ngay sau ngày thi cuối kì là ngày Ngải nhị đính hôn. Lên năm tư đại học, thời gian phải đến trường cũng giảm đi nhiều, giống như tôi hiện tại, không kể đến thời gian hướng dẫn sinh viên năm dưới làm bản báo cáo, thời gian còn lại tôi hoàn toàn rãnh rỗi, đành phải luyện hết cuốn tiểu thuyết này đến tập phim nọ.
Mặc Vũ quả nhiên cũng được Cảnh Kiệt mời, hắn kêu người tới trang điểm cho tôi nhưng tôi không đồng ý. Tham gia tiệc đính hôn của người khác, ăn mặc lộng lẫy quá cũng chẳng để làm gì, cũng không phải đi biểu diễn, huống hồ hôm nay lại là ngày rất quan trọng đối với Ngải nhị, tôi hi vọng tất cả mọi sự chú ý đều hướng vào cô ấy.
Lúc Mặc Vũ về nhà thì tôi vẫn đang nhằm trên giường đọc tiểu thuyết, trên người là bộ đồ mặc nhà, dưới chân là đôi dép lê lẹp xẹp. Kì thật tôi cũng không phải đang đọc truyện mà là đang suy nghĩ vài thứ, tôi suy nghĩ về câu hỏi mà Ngải nhị đã hỏi tôi ngày hôm qua, "Vì sao tôi lại ở chung với Mặc Vũ? Tôi yêu thương hắn sao?"
Câu hỏi thứ hai tôi có thể không chút do dự mà trả lời là không, nhưng còn câu hỏi thứ nhất thì sao, lí do gì tôi lại ở chung với hắn? Nếu lúc trước tôi không nói ra những lời đó thì đến giờ tôi vẫn là con gái của An gia. Sinh viên thuê nhà trọ ở chung với nhau rất nhiều, nhưng tôi chưa từng nghĩ mình là một trong số đó, điều càng làm cho tôi rối trí chính là mối quan hệ này, tôi và Mặc Vũ căn bản không phải là yêu nhau, như vậy tôi chẳng phải là tình nhân của hắn sao, khác việc tình nhân và kim chủ ở chung chỗ nào chứ?
"Anh tưởng em đã chuẩn bị xong hết rồi, chuyên viên trang điểm vẫn chưa tới à." Cũng may hắn cũng không nhíu mày lộ vẻ tức giận.
"À," tôi thu hồi tâm sự, từ trên giường ngồi dậy, "Em hủy rồi, không muốn phải long trọng như vậy, anh nhanh đi tắm rửa thay quần áo đi, chờ anh xong là em cũng xong."
Hắn gật đầu đưa cho tôi một chiếc hộp, "Đây là quà tặng đính hôn của bọn họ, em đừng quên đưa đấy."
Tôi lè lưỡi, hai ngày qua mãi nghĩ đến câu Ngải nhị hỏi tôi thành ra đã quên mất việc này, "Cũng may là anh còn nhớ, bằng không hôm nay không biết phải tính sao."
Hắn cười nói: "Anh cũng không dám trông cậy vào trí nhớ của em, nhớ nhiều quá không khéo lại bệnh đấy." Nói xong hắn cười lớn đi vào phòng tắm.
Tôi vào phòng thay đồ tùy tiện cầm lấy một bộ lễ phục màu trắng ngà, dù sao quần áo của tôi cũng là do hắn chọn, mà mắt của hắn cũng không phải tồi, tôi căn bản không cần lo lắng về vấn đề hình thức và kích cỡ. Tôi cũng chỉ trang điểm đơn giản, lông mi tôi rất dài và cong nên không cần làm gì, tôi chỉ thoa một lớp phấn, tôi chút son môi, tôi vừa kẹp xong tóc, hắn cũng vừa tắm rửa thay quần áo xong.
"Thế nào, một phút cũng không trễ."
"Không tồi, rất đẹp." Nói xong hắn hôn nhẹ vào má tôi, "Chỉ là sao không đeo đồ trang sức vào? Không tìm được thứ gì vừa ý à?" Hắn lục tìm những món trang sức hắn đã tặng tôi, những món đồ đó đều bị tôi quăng vào một xó.
"Em muốn đeo dây chuyền kim cương kia, anh để ở chỗ nào rồi, lấy ra cho em đi."
Hắn lấy từ trong hộc tủ phòng ngủ một chiếc hộp, lấy sợi dây đeo cho tôi, "Không biết kim cương của mình đặt ở đây sao, đây là biểu hiện của một cô gái yêu kim cương điên cuồng sao?" Hắn nhìn tôi đầy thâm ý, theo ánh mắt của hắn, tôi nhìn vào gương, chỉ cảm thấy sợi dây chuyền kia càng trở nên lóa mắt hơn so với bình thường.
Tuy rằng Ngải nhị nói chỉ mời những người thật thân thiết, xem ra những người không nên tới cũng có mặt ở đây, người trong giới thương nhân, tất cả đều là vì lợi ích, vì thế mỗi người đều cố gắng có thật nhiều bạn bè.
Quản gia dẫn chúng tôi vào đại sảnh, ông đưa mắt nhìn tôi, đồng thời nhìn người nam nhân bên người tôi, nói vậy ông ta vẫn còn nhận ra tôi là đứa ăn cắp trước đây, tôi thản nhiên mỉm cười với ông ta, ông ta nhìn lại tôi với ánh mắt ngượng ngùng rồi khom người cáo lui.

"Ông ta có vẻ biết em?"
"Ông ta đã gặp em, hơn nữa em còn để lại cho ông ta ấn tượng rất sâu sắc." Tôi cười một cách khoái trá.
Mặc Vũ liếc nhìn tôi một cái, hắn không nói gì chỉ kéo thắt lưng tôi bước đi cùng hắn.
Đêm nay Ngải nhị quả thật rất lộng lẫy, tôi chưa bao giờ thấy vẻ mặt xinh đẹp vui vẻ như vậy của cô ấy, không phải là một cô gái hê hê thích bông đùa, mà là một cô gái đang tràn đầy hạnh phúc, tôi nghĩ cô ấy nhất định đang rất mãn nguyện.

Trang: « Trước 11112[13]141523 Tiếp
Đến Trang
Trang Chủ Đọc Truyện [Tiểu Thuyết] Không Yêu Thì Thế Nào (Nhan Tịch
Lên Đầu Trang

Truyện Teen Hay Khác

Truyện Teen Kiều thê của tôi
Chị ơi, ngày mai đợi anh đi học nhé
Em gái và chiếc điện thoại
Truyện Ma Dài Thung Lũng Ma
Truyện Teen Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi
Truyện Teen Chờ Ngày Mưa Rơi
Truyện Teen Vợ hờ ơi Anh yêu em
Truyện Teen Vợ à thua em rồi
Truyện ngắn - Tình yêu học trò
Truyện Teen Chuyện Tình Online
1234...131415»
Trang chủ
Tác giả: Luân Trần Google+
U-ON - 118